Uyên Nguyên: Thân phận “Người Vượt Biển”

Cảm nhận lúc đọc “BOAT PEOPLE” của Carina Hoàng “Trong rêu xanh ngân ngật bóng sơn hà Lướt hải phận về dưới trời cố quốc.” Viên Linh – Thủy Mộ Quan Anh Ðinh Quang Anh Thái gọi tôi sang văn phòng, rồi giới thiệu với chị Carina Hoàng, tác giả quyển “BOAT PEOPLE”, nhân buổi sáng hôm nay chị vừa đến toà soạn để làm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thân phận “Người Vượt Biển”

Uyên Nguyên: An vị Phật, an vị Ta…

Có vị Phật tử nọ bỏ bạc ngàn mua được tượng quý, lặn lội leo núi đến tận thảo am thỉnh Sư về thiết lễ an vị Phật. Ðến nơi tỏ tấc dạ ân cần nhưng Sư một mực từ chối. Chỉ mời khách uống trà, nghỉ mệt trước khi tiễn lui về. Trên đường xuống núi, lòng tiu nghỉu như diều đứt dây, song nửa đường gặp chú Tiểu đang gánh … Đọc tiếp Uyên Nguyên: An vị Phật, an vị Ta…

Uyên Nguyên: “Văn Hóa Thuần Túy”

Thầy Tuệ Sỹ (ảnh: Facebook) Một ngày, bỗng, sợ chữ nghĩa! Khi chữ nghĩa trở thành một thứ của cải riêng, cho một triều đại, hay một đế vương. Và một ngày bỗng nhiên ngẫm ra, rằng, chữ sắt như dao, kẻ chơi dao có ngày đứt tay là nhẹ, nặng thì vong mạng! Một ngày, nghe người ta kháo nhau con chữ này, câu văn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Văn Hóa Thuần Túy”

Uyên Nguyên: Những Anh Hùng không quay lại!?

Mừng ngày Lễ hội hóa trang Halloween. Trời vừa sậm tối, thần tiên, siêu nhân… dạo phố, tôi bâng khuâng đứng trên bờ mộ bia. Ở đây là cõi chia lìa, mà sao mỗi lúc lại tha thiết gần. Nữ Thần Chiến Thắng Samothrace ở nghĩa trang mất đầu nên lúc buồn làm sao có thể gục mặt khóc? Phật Tổ vẫn ngồi im trong hốc đá, tiếng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Những Anh Hùng không quay lại!?

Uyên Nguyên: Dạy cho con tiếng nói Việt Nam, biết yêu màu da…

Viết cho hai con, Nguyên Việt và Uyên Nguyên Năm đó, cộng đồng Người Việt Little Saigon sục sôi vì “lá cờ đỏ của Trần Trường,” anh em Gia đình Phật tử Miền Quảng Ðức cũng theo chân đồng hương xuống đường bày tỏ thái độ. Cuộc đấu tranh kéo dài 52 ngày đêm. Hồi đó, mình còn ở Los Angeles. Rồi có một hôm, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Dạy cho con tiếng nói Việt Nam, biết yêu màu da…

Uyên Nguyên – July 4th, mừng Hợp Chủng Quốc một lá cờ…

July 4th, người đàn bà mất chồng ra nghĩa trang ướm chỗ nằm. Nước Mỹ hợp chủng quốc, năm mươi tiểu bang chỉ có một ngọn cờ. Xung quanh một tượng đài, người ta đắp lên nhiều ngôi mộ. Nắng trưa khô hạn, con rồng đá trong khu nghĩa trang Việt Nam nằm chầu trong bể cạn, không thấy bóng rồng bay lên. Chỉ thấy một con … Đọc tiếp Uyên Nguyên – July 4th, mừng Hợp Chủng Quốc một lá cờ…

Uyên Nguyên – “Bụi Ðường Dài Gót Mỏi Ði Quanh”

Ðâm sầm vào nỗi buồn của chính mình, buộc phải đi cho hết. Mong chóng qua! Con đường có những bảng tên, những khúc quanh, rẽ ngôi mà vẫn dài như vô định; Xăm sói vào nỗi buồn của chính mình, mong đặt tên cho một cuộc tình, vì cuộc tình nào qua đều có những tên gọi rất đỗi thiết tha… Ði hết buổi … Đọc tiếp Uyên Nguyên – “Bụi Ðường Dài Gót Mỏi Ði Quanh”

Uyên Nguyên – Bóng mát Mẹ Cha…

Cám ơn cha đã cho con hạt bụi, vo tròn trong bụng mẹ cút côi Trầm Tử Thiêng   Bạn bè bữa nay có người nhắn tin, có người thì gọi điện thoại chúc nhau nhân “Ngày của Cha”. Ðầu dây bên kia bạn nói như thể tin chắc mình là “người cha cô độc”: – Father’s Day ở nhà một mình hả? Mình cười, trả … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Bóng mát Mẹ Cha…

Uyên Nguyên – Father’s Day, ngày đã lặng lẽ…

Thi sĩ Viên Linh, Chủ nhiệm kiêm chủ bút Nguyệt San Khởi Hành, USA (ảnh: Uyên Nguyên) Có một bài thơ khóc con… 1. Ðọc văn học sử Việt Nam, thời Minh Mạng, có kẻ khóc vợ, mà khóc như thủ khoa Bùi Hữu Nghĩa 裴有義 (1807-1872), hiệu Nghi Chi (儀之), thì nghĩ trước sau chắc chẳng ai bằng! Ðất không phải chồng, sao em gởi … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Father’s Day, ngày đã lặng lẽ…

Uyên Nguyên – Tiếng xào xạc chưa lắng yên!

Mỗi lần về thăm Mẹ, tôi thấy trên kệ, bên cạnh những tấm ảnh của mấy anh em tôi, còn có hình của Gâu Gâu. Ở nhà đặt tên cho nó như vậy từ hồi Mẹ ẳm nó về, nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay. Hơn 20 năm sau, nó già, nằm liệt một thời gian dài một chỗ, nhìn quanh và những … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Tiếng xào xạc chưa lắng yên!

Uyên Nguyên – Dọn nhà, dọn mình…

Đêm của tôi,  một chỗ riêng ngồi  lặng Nhịp thời gian hăm hở xây thành – UN Mỗi lần dọn nhà cũng giống như dọn mình. Giữa ngổn ngang xưa cũ, có những điều muốn bỏ đi nhưng cũng có những điều muốn giữ lại. Giữ, có khi không biết để làm gì? Cảm xúc bấy giờ không phải là mình đang đắm chìm ngây ngất với … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Dọn nhà, dọn mình…

Uyên Nguyên – Buồn, Vui Quốc Khách, Lương Dân…

Nam Quốc Sơn Hà (Lý Thường Kiệt) thư pháp của Hòa thượng Thích Ðức Nhuận Vui thì có vui đó, nhưng lòng vẫn man man một nỗi buồn! Giá như ai đó, là người Việt, người Việt chính gốc, đọc cho vị khách nước ngoài đến thăm quê hương mình vài hôm, vài hôm rồi lại đi, khổ thơ yêu nước: “Nam Quốc Sơn Hà Nam Ðế … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Buồn, Vui Quốc Khách, Lương Dân…

Bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà!

Ra vườn, cây chanh vàng rực. Chiều mùa Ðông lạnh lẽo, con mèo hoang nằm mọp trên bờ tường. Mùa Xuân hay là mùa Ðông, cảm xúc buồn hay vui? Có chút nắng le lói cuối chân trời. Mùa Xuân đắp chăn Ðông quạnh quẽ. Con mèo hoang mở mắt nhìn chằm chằm, rồi bỏ đi khi thoáng thấy bóng người. Buổi chiều trong vườn … Đọc tiếp Bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà!

Uyên Nguyên – Về lại núi Không

Hình minh họa – Uyên Nguyên   Theo Sư về lại núi, Sư ngồi bụng rỗng, không buồn không vui… Con đại bàng xếp cánh đậu xuống nghe kinh. Sư không nói. Buổi trưa nắng dữ, dịu hẳn ở buổi chiều rồi tắt lịm ở buổi tối. Biển óng ả hắt lên màu trăng bạc. Sư ngồi lặng lẽ, gió xuyên qua khoang bụng rỗng, … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Về lại núi Không

Thời gian và tuổi đời là điều cho đi và nhận… “no matter what”…

1. Kể ra chưa đầy sáu tháng, bị đụng xe hai lần. Ba ngày cuối năm, trộm đập kiếng xe lấy mất giấy tờ, đồ vật, thì cũng có thể cho đó là xui tận mạng! Sáng ngày 31 mà còn ngồi chầu DMV, cơ quan cảnh sát, sở xã hội v.v… thì thật oải! Nhưng xui thì có xui thật, mà tự thấy do mình bất … Đọc tiếp Thời gian và tuổi đời là điều cho đi và nhận… “no matter what”…

Người tỉnh chưa hẳn đã tịnh…

Chú Tiểu ngồi thiền định hay ngủ gật, một hôm chạy đi tìm Sư hỏi nguyên cớ. Sư cười, chỉ vào trong ấm trà: Lá trà này không phải là mi mắt của Tổ, nhưng uống thì vẫn thức canh thâu. Kẻ thức thì không hẳn là người tỉnh. Tỉnh thì chưa hẳn đã tịnh. Sư nói xong, an nhiên ngồi thưởng trà. Chú tiểu … Đọc tiếp Người tỉnh chưa hẳn đã tịnh…