Nếu Lịch Sử Ðừng Có “Nếu”

Sách vừa về tới tòa soạn, in đẹp! Ngay ở cuối bìa sách, tôi đọc được dòng chữ này: “Nếu không có ngày 1.11.1963 thì không có ngày 30.4.1975”. Tất nhiên tác giả, Nguyễn Văn Minh, có lý riêng của mình. Ông diễn giải cho lời chú gọn này ở chương cuối của sách. Tôi chưa đọc hết, nhưng lịch sử bao giờ cũng là … Đọc tiếp Nếu Lịch Sử Ðừng Có “Nếu”

Giữa cõi nhân gian, cõi tôi, người

1. Ðã nhiều tháng qua, hôm nay mới có được một ngày thảnh thơi, giữa không gian yên tịnh. Sáng nay khi bước vào thư phòng, tôi liền đóng hết cửa lại, mong giảm thiểu những tiếng động lao xao từ ngoài phố vọng lên. Buổi sáng không có ai ngoài tôi với những vật dụng vô tri. Lắm lúc tôi nghĩ, như bây giờ mình cũng … Đọc tiếp Giữa cõi nhân gian, cõi tôi, người

Uyên Nguyên: Dòng sông mang màu của Ðất

Anh đứng bên này, Em đứng bên kia Thấp thỏm ngày ngày, mơ cùng một phía (Chợt nghĩ về hai nơi – Trầm Tử Thiêng)   Cuộc biểu tình ‘Nghệ vàng’ của sư tăng Miến Ðiện chống chế độ quân phiệt, 2007 Họ, là những trang nam nữ thanh niên rất trẻ, đang kết chặt bàn tay, làm hàng rào bảo bọc cho đoàn Người … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Dòng sông mang màu của Ðất

Khi nhà thơ bị bóp cổ nghẹn lời*

* Rừng nguyên sinh vung lưỡi rìu quỉ đói Rắc rắc cây xô cốc chạm quỉ vang cười’ (Tổ quốc rùng mình trong cơn nhậu nhẹt – BMQ) 1. Dưới bàn chân chai, rám của Ông là một đôi dép xẹp, sát bên có một đôi giầy trông rất thời trang, chắc phải là loại giầy đắt tiền, của người ngồi cạnh. Hình ảnh của đôi … Đọc tiếp Khi nhà thơ bị bóp cổ nghẹn lời*

Uyên Nguyên: Non nước nghìn năm họa bắc phương!

1. Mấy hôm tá túc ở nhà anh Trần Trung Ðạo, anh chị chu đáo dành sẵn cho một căn phòng tiện nghi trên tầng hai, nhưng mình chỉ xin một chiếc chăn đắp và được ngả lưng ở sofa nơi phòng khách, tầng trệt. Góc phòng có một hồ nuôi cá vàng, và một hồ nữa nuôi rùa. Mấy ngày ở Boston, đang đêm lạ giờ và … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Non nước nghìn năm họa bắc phương!

Lũ chúng ta mồ côi nước Việt!?

Nhạc sĩ Tuấn Khanh – ảnh Uyên Nguyên Viết cho các bạn ở Việt Nam Từ “Nha Trang ngày về” cho tới “Ðêm nhớ về Sàigòn”… Ðường chia ly vẫn ngóng tin nhau! (TTT) Cách gì thì cũng về! Mình luôn nghĩ bụng như vậy. Mình có đi xa mấy, cũng không qua khỏi nỗi nhớ thương quê nhà! Nhưng tại sao Tuấn Khanh cứ hỏi mình: … Đọc tiếp Lũ chúng ta mồ côi nước Việt!?

Tu Ðạo một kiếp, tu Ðời mấy kiếp…

Chị trưởng Hồng Phúc, và chị trưởng Kiều Diễm, cả hai bây giờ đang làm việc cho các tổ chức y tế, đang thực tập bài học đoàn kết, “chánh niệm thân-tâm” để đưa được đàn em “qua bờ an lạc”. Sự vô thường, tuổi già và bệnh tật không bao giờ hứa hẹn với chúng ta. Chúng có thể đến bất cứ lúc nào mà không một lời báo trước. Bởi … Đọc tiếp Tu Ðạo một kiếp, tu Ðời mấy kiếp…

Nghĩa tình buồn vui, dẫu thế nào…

Uyên Nguyên (Quảng Pháp Trần Minh Triết); chị Tâm Chánh Phạm Thị Hoài Chân, nay là ni sư Tịnh Ngọc và anh Tâm Nghĩa Ngô Văn Quy, hơn 20 năm về trước nhân lễ chu niên Gia đình Phật Tử Kỳ Viên, Gardena, California. (ảnh: tư liệu Hoa Ðàm) Hôm qua tranh thủ giờ ăn trưa, đi thăm chú Phước Quan. Tuần nào khi báo Phố Vui phát hành, … Đọc tiếp Nghĩa tình buồn vui, dẫu thế nào…

Trong tươi xanh một cành, vẫn vàng khô một cánh

  (Hình: Uyên Nguyên)   Em ạ, trong tươi xanh một cành, vẫn vàng khô một cánh. Tử sinh không đợi mùa, “sống là chết trong từng giây phút”. Tội nghiệp hai chiếc lá vàng cố níu nhau bằng những sợi tơ mong manh. Tình yêu cũng hóa mong manh. Tình yêu của anh và em chỉ đẹp ngay giây phút hiện tại, khi ta cùng nhau dệt … Đọc tiếp Trong tươi xanh một cành, vẫn vàng khô một cánh

Nỗi đau nào như nỗi đau nào!?

Kos, Greece – Hình: Humans of New York   Không có nỗi đau nào giống nỗi đau nào. Câu chuyện chạy nạn và tỵ nạn của mỗi dân tộc đều đỏ máu và mặn nước mắt. Hãy cùng góp tiếng nói với thế giới về những mảnh đời “Syrian refugees”, đang đau! Rồi nhân loại sẽ hiểu hơn về nỗi đau của dân tộc Việt Nam từ … Đọc tiếp Nỗi đau nào như nỗi đau nào!?

Biến mất em đi…

Em ạ, giá như cuộc sống này anh toàn được những điều ưu đãi, thì anh đã không gặp em. Vẫn có mưa trong nắng, vẫn có tối đêm dưới mặt trời, và thấy yêu thương giữa dỗi hờn… Em ạ, giá như cuộc sống này anh được đãi ngộ, thì biến mất em đi, để hòa vào trong anh… 9/10/2015 Uyên Nguyên Đọc tiếp Biến mất em đi…

Vì đâu chim đậu mà ngóng xa bờ…

Em ạ, anh đứng quan sát suốt buổi chiều, loài chim biển bay cách gì cũng không qua nổi đại dương. Anh hiểu vì đâu chim đậu mà ngóng xa bờ. Anh như con thú tật nguyền ôm vết thương làm tội làm tình, bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà… Uyên Nguyên, 2015 Đọc tiếp Vì đâu chim đậu mà ngóng xa bờ…

Uyên Nguyên: Lặng lẽ Võ Phiến

  Có thật là “Võ Phiến Cuối Cùng”, hay chỉ mới bắt đầu? Thành tựu của một nhà văn là khi Ông còn sống, chúng ta chỉ nhắc nhiều đến những tác phẩm. Nhưng khi nhà văn mất đi, tác phẩm sẽ nhắc mãi với chúng ta về Ông. Thú thật là cho đến nay tôi vẫn chưa đọc hết toàn bộ tác phẩm Võ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Lặng lẽ Võ Phiến

Uyên Nguyên: Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ*

Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ trước những điều tư lự của cha ông (Vi Khuê – Bỡ Ngỡ) 1. Cũng dễ hiểu thôi, khi bà con mình dùng mọi hình thức phản kháng để truất hết những nỗi thống hận vì bóng ma chủ nghĩa cộng sản còn đeo ám tâm tư, xuyên qua mọi hành vi mà mỗi người đều có quyền … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ*

Uyên Nguyên – Ðoản khúc ngày và lời trăng trối của đêm

ÐOẢN KHÚC NGÀY 1. Trên tầng ba cao ốc kiếng đen nhìn xuống xa lộ từng hàng xe khổng lồ như bày kiến bò nhanh tất bật nhột nhạt len len giữa bắp cơ não giựt phăng ta lại chốn nào ngước mặt hứng gió lao đao đầy ấp tân toan vỡ trào tâm sự! 2. nhẩn nha vạt nắng chiều lắt lay trên ngọn dương … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ðoản khúc ngày và lời trăng trối của đêm

Uyên Nguyên: Buồn, vui tủn mủn làm người…

1. Buồn, vui tủn mủn làm người ngày sau để lại tiếng cười dở dang 2. nỗi nhớ mông lung không dung nhan sắc hương em đã lạt phai màu phấn sự thật bao giờ cũng cẩn mật về sau chân lý là, … lúc muộn màng …. mình biết yêu nhau. 3. tiếng khóc vang lên trong đêm tối là nỗi buồn trầy xước xương … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Buồn, vui tủn mủn làm người…

Ta về nhân gian, chỉ chợt khi…

Để giữ lại một đêm gần Xuân ở quán Chợt Nhớ với các anh Quân, Định, Kiện,và các bạn Huy, Hải, Dung, Yến   1. Ngồi đây chợt nhớ, chợt quên chợt thương, chợt ghét, chợt buồn, chợt vui chợt đi, đứng, ngồi chợt huyên thuyên nói, chợt thinh lặng nhìn chợt dang tay rộng, oải mình chợt vươn vai dậy giãy, đau chợt nghe … Đọc tiếp Ta về nhân gian, chỉ chợt khi…