Vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh

Sáng nay thức dậy choàng thêm áo vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh – Huyền Không Ðôi tình nhân hăm hở dùng mobibe phone ghi lại khoảnh khắc hạnh phúc trước tòa nhà có mái vòm màu trắng u tròn như một khối cầu não. Gần đó dưới chân một tượng đài lịch sử, người phụ nữ trung niên say sưa đọc tờ newspaper, thỉnh thoảng … Đọc tiếp Vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh

Ðiện Phật trầm mông lung

1. Tất cả bị ném vào khoảng không tịch lặng, đáng sợ như một cơn ác mộng cho những ai, còn Ông vẫn thản nhiên ngồi bên chung trà lịm khói mỗi buổi sáng sương mai gió lạnh, vuốt nhẹ tờ hoa và tay nâng bút. Mặc! Sương mai lịm khói trà Gió lạnh vuốt tờ hoa Nhè nhẹ tay nâng bút Nghe lòng rộn … Đọc tiếp Ðiện Phật trầm mông lung

Trơ xương, còn trắng một bồ Hảo Tâm!

  “Ăn cơm có canh, tu hành có bạn.” Cái mà mình luôn được an ủi và, càng về sau cảm nhận điều nầy quý báu vô cùng, là nhân duyên cho mình gặp được những bậc thầy giỏi, và bạn tốt. Nó là vốn liếng cả đời! Nhân Tâm Thường Ðịnh từ Sacramento về Little Saigon thăm, anh em gắn bó dài lâu lại có dịp ngồi … Đọc tiếp Trơ xương, còn trắng một bồ Hảo Tâm!

Uyên Nguyên: Chuyện “ngoại cảm,” hay tìm con đường sống cho người đang sống

1. Vài tháng trước, có một người bạn ở Việt Nam nhờ tìm một số tư liệu liên quan về “ khả ngăn ngoại cảm,” mà đặc biệt điều này từng được công nhận và cổ súy – cổ suý mạnh mẽ nữa là đàng khác – của Nhà Nước Việt Nam(!?) Mình nghĩ ngay bạn không cần phải mất công đi tìm đâu xa, vì mọi dẫn chứng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Chuyện “ngoại cảm,” hay tìm con đường sống cho người đang sống

sự thường hằng trong cái vô thường

Em ơi núi cũng đi nên làm sao lá không thay màu, tình yêu em nói có thật là vĩnh cữu? Từng sát na anh cũng thay đổi thịt da. Em ơi tình yêu vĩnh cữu không phải là khi mình sống bên nhau trọn kiếp, mà là mình sẽ nhớ nhau hết đời, lúc xa… Washington DC, ngày 2 tháng Mười, 2013 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp sự thường hằng trong cái vô thường

“Miếng ăn là miếng tồi tàn”

Chiều muộn, đường Rạch Bùng Binh, cụ bà hương mặt về phía cầu Lê Văn Sĩ, sau cầu là đỉnh tháp chùa, phía sau, phía sau xa hơn nữa là gì? Cụ bà ngồi gần đám xe gắn máy hối hả, gần hơn là cái xe bán bánh xèo, gần hơn nữa là đống rác bám miệng cống, nhưng gần đến mức như là một … Đọc tiếp “Miếng ăn là miếng tồi tàn”

Sẽ thấy đại dương, vì tìm ra suối nguồn

Trong khi chấp bút giới thiệu nhà văn Bách Dương và tác phẩm của ông: “Người Trung Quốc xấu lậu,” Kim Chung Minh đã nêu ra mấy điểm thú vị, mà mình thích nhất, vì nó lôi cuốn mình đọc hết cuốn sách cùng một lúc, chậm rải, cẩn thận, và phấn khởi sau khi gấp sách lại: Học tập chủ nghĩa cộng sản, và những … Đọc tiếp Sẽ thấy đại dương, vì tìm ra suối nguồn

Thấm nhuần bản sắc văn hóa dân tộc

“Mở mang có trước sau, Ðâu riêng Trung Quốc có… May sinh ở nước Nam, Ðường hoàng thân áo mão, Chớ bảo ta chẳng Hoa, Việt Thường có kỳ lão” – Ngô Thời Nhậm Lại nhân vì việc xây dựng “Học Viện Khổng Tử” ở Việt Nam mà nói, sức đề kháng mọi luồng văn hóa ngoại lai (khi cần), tốt nhất tôi vẫn nghĩ là học hiểu … Đọc tiếp Thấm nhuần bản sắc văn hóa dân tộc

Thánh nhân thì ở cõi Người chứ không xa

  1. Thái độ chê bai hoặc là ca tụng, chống hay bênh vực thì mình cũng có thể hiểu được. Vì đó là hoàn cảnh chung của một đất nước sau cuộc nội chiến, và sau đó nữa, Khi cưỡng chiếm toàn miền nam, cái gọi là “mô hình Xã hội chủ nghĩa” chụp lên đời sống đất nước, cũng là lúc những bán … Đọc tiếp Thánh nhân thì ở cõi Người chứ không xa

Sao còn không mau, biết sợ?

  1. Hôm qua mình nằm mơ, thấy có người đi từ trên núi xuống, dẫn theo một đoàn người hơn vạn. Trong màn sương dày đặt huyền thoại, tiếng viên tướng quân rầu rầu: “Hãy thiêu đốt chúng tôi, rồi đem tro rải ra ngoài biển đảo Hoàng, Trường Sa; một chút rải lên những vùng đất mầu mỡ tài nguyên quốc gia Bauxite; và dành … Đọc tiếp Sao còn không mau, biết sợ?

Trăng soi thấy bóng, sợ mình…

Em ơi chiếc lá Bồ Ðề sẽ không sáng lên nếu trưa nay mặt trời không tỏ. Bụt thị hiện vào đời cũng mượn một nhân duyên. Duyên do gì anh làm con mãnh hổ của rừng ngày ngày trèo lên đỉnh nhìn trăng mà không gầm thét được nữa. Ánh trăng sáng soi bóng anh làm anh sợ chính mình… Em ạ duyên do gì trưa … Đọc tiếp Trăng soi thấy bóng, sợ mình…

Quay về tìm Phật trong nhà

Nhân giỗ anh Minh Tín Ðỗ Văn Phố, viết cho các em Khoa, Quỳnh và Luận 1. Ðầu óc mình đã bắt đầu hay quên, nhưng mỗi ngày thêm tuổi, mình tập quên bớt những điều không nên giữ lại. Duy điều gì vẫn làm mình nhớ đến Anh hoài – huynh trưởng Minh Tín Ðỗ Văn Phố – một nhân cách lớn của người Anh trong phong trào Gia … Đọc tiếp Quay về tìm Phật trong nhà

Những bài lịch sử “không văn bản”

Tác phẩm Phận Người Vận Nước của nhà văn quân đội Phan Nhật Nam, Sống tái bản, 2013 tại Hoa Kỳ “Lịch sử có nhiều điều không có văn bản” – Huy Ðức, Bên Thắng Cuộc, chương “Giải Phóng” Hôm qua các bạn bên Nhà Xuất Bản Sống tặng cho hai tác phẩm mới của nhà văn Phan Nhật Nam, đọc suốt một buổi tối. Sáng ra, nghe tin … Đọc tiếp Những bài lịch sử “không văn bản”

Vượt trên thân phận của mỗi cá nhân

Leadership is solving problems. The day soldiers stop bringing you their problems is the day you have stopped leading them. They have either lost confidence that you can help or concluded you do not care. Either case is a failure of leadership – Colin Powell   1. Mình với Bảo đi xa nên về muộn. Chú Quan gọi phone bảo thôi, đừng đến. Chú kể qua … Đọc tiếp Vượt trên thân phận của mỗi cá nhân

Về chùa nghe gió vô thường đing đong…

Sáng nay lòng rối như cuộn chỉ vò anh lên chùa chùa treo một nhánh vô thường toòng teng. Ðing đong… đing đong… đing đong… Gió động hay tâm động?   Phật cười môi không động? Mắt khép mi không động? Ngoài kia nhác thấy hai đứa trẻ níu tay nhau hồn nhiên. Tâm biết động hay chưa? Vào đời một trái tim côi Bao phen rách nát giọng cười hỗn mang Ai đâu một … Đọc tiếp Về chùa nghe gió vô thường đing đong…

Còn “dư luận viên” thì khó ăn nói cho ngay

Ghi chép báo chí, Xã hội mê cung (tập 2) gởi các bạn “dư luận viên”   Cùng một nội dung comment, bạn dùng 5 cái nicknames khác nhau để gởi cho blog: AReader, JustReader, BacHo, BackHo và BacTon… Nhìn những cái tên, và cái “đuôi” của địa chỉ email, tôi đoán ra xuất xứ, đồng thời cảm thông nỗi bức xúc của bạn vừa nêu. Có điều, ở đây cũng cần có … Đọc tiếp Còn “dư luận viên” thì khó ăn nói cho ngay