Thơ Ðặng Phú Phong: Chữ thật “đắc” khiến người sau khóc, mừng…

Cũng rời, rạc theo thơ “Nỗi buồn Tháng Bảy”
của nhà văn Ðặng Phú Phong, Vô Tâm phát hành 2014

1.
Lớn lên, già đi là lẽ tất yếu. Tháng Bảy trở nên, riêng tôi, gợi lại một nỗi buồn. Cái tôi hình thành, hiện diện, sau tiếng khóc òa. Từ đó tôi thành tôi, ngo ngoe, vòi vĩnh.

2.
Ðọc “Nỗi Buồn Tháng Bảy,” tựa thi tập mới của nhà văn Ðặng Phú Phong, bỗng đùn đẩy tôi với cái tôi khác, giữa hai tâm thái của thằng người ngo ngoe với cái tôi thinh lặng, cái tôi muốn mất tích giữa dòng nhân sinh đầy hỷ nộ.

3.
Tháng Bảy qua rồi, tháng Bảy quay lại hay tháng Bảy luôn hiện hữu? Tháng Chín cầm tập thơ của Anh vừa tặng, đọc mấy dòng đầu đã muốn khóc:

không gian đọng thời gian
phật mênh mông nụ cười.
(Angkor. còn đó, tr.9)

4.
Tháng Chín “nóng phát điên,” đọc hết tập thơ và đoản khúc rời trong thi tập “Nỗi Buồn Tháng Bảy” của nhà văn Ðặng Phú Phong “vô tâm” chào đời. Vô tâm theo nghĩa “tôi đánh đố tôi” để thằng tôi khác “thoát” vào “những buổi chiều bình thường.”

Trước sau tôi chưa thấy ở đâu, nhà thơ trả giá thật đắt vì chữ, bằng nỗi buồn của chính mình:

đêm qua trong khi rơi dần vào giấc ngủ
những câu thơ chợt hiện
ôi những câu thơ hay
những chữ sao mà đắc
tôi bảo mình: nhớ!

sáng ra lục lọi trong từng ngăn óc. não
câu nhớ câu quên.
(sau khi quên một bài thơ, tr.147)

5.
Tháng Bảy… tháng Chín “Vô Tâm,” Người thơ rồi cũng đến lúc không thể nhớ hết thơ mình, cho đến khi quên bẵng…

Càng về sau tôi tin, chữ nghĩa thật đắt. Nhưng không phải ai vớ được cũng hiểu, vì đâu?

6.
Cái tâm trạng buồn của tháng Bảy không phải chỉ là tháng Bảy. Trước và sau đó nữa. Tháng Bảy của tôi chiết riêng, có lẽ theo cách tôi hiểu, Anh luôn đứng ngấp nghé giữa cái tôi vồn vã và cái tôi trầm lắng. Cái tôi đã dần dần phai đi giữa trăm ngàn cái tôi ồn ào. Ồn ào ngay cả với thi ca.

“… Bố bố có ai hỏi ông Phong nè Bố Bố.”
“Con bảo với họ là ‘wrong number’ rồi, nhà mình đâu có ai tên Phong đâu.”
Vợ tôi đang nấu ăn, la lớn lên:
“Trời đất ơi, anh có điên không? Phong là tên anh cơ mà.”
Tôi bỗng nhớ ra, mắc cỡ, nhưng cũng cố chữa:
“Ơ, biết đâu Phong nào đó chứ đâu phải anh.”
(Quên, tr.254)

Thì ra Anh không cố quên mà quên thật, quên tự nhiên, và quên một cách dễ thương. Không chỉ riêng trường hợp “Trần thi sĩ” trong một tiểu truyện Anh kể, mà có rất nhiều thi sĩ sẽ khiến cho “Người thời sau vừa khóc vừa mừng,” lúc đọc lại những con chữ thật đắc, trả giá cũng thật đắt bằng những nỗi buồn hôm nay.

Ngày 19 tháng Chín, 2014
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Tác giả, tác phẩm, Thân hữu, Văn Chương

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: