Uyên Nguyên: Phượng Hồng-Trần Bé, Cuộc Rong Chơi Của Sắc Không và Một Đời Đem Hội Họa Trở Về Tự Tâm
Trong loạt ảnh tôi còn lưu lại, mái tóc ông đã bạc gần hết. Chiếc kính sẫm màu che khuất đôi mắt, sau lưng chỉ là một vùng gỗ xám lạnh, bình thường đến độ gần như vô sự. Có lúc ông ngước nhìn về một khoảng trời ngoài khuôn ảnh, có lúc cúi xuống như đang lắng nghe một tiếng động rất xa xôi … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Phượng Hồng-Trần Bé, Cuộc Rong Chơi Của Sắc Không và Một Đời Đem Hội Họa Trở Về Tự Tâm