Uyên Nguyên: Cung Tích Biền, Người Vừa Ra Khỏi Phòng Đợi Lịch Sử

Kính tiễn nhà văn Cung Tích Biền Đến một ngày, người khách già đứng dậy rời khỏi phòng đợi của lịch sử[1]. Ngoài song gió mùa đi rất chậm. Một chút nắng Quảng Nam còn vướng lại đâu đó trên triền cát cũ. Một chuyến tàu từ ngoại ô Dĩ An đã mất hút hơn nửa thế kỷ, chỉ nghe tiếng bánh sắt nghiến qua linh … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Cung Tích Biền, Người Vừa Ra Khỏi Phòng Đợi Lịch Sử

Trí-Tuệ: Bốn Mươi Năm, Một Lời Cảnh Tỉnh…

Đọc lại Tiểu truyện của Đại lão Hòa thượng Thích Huyền Tôn và một thời sinh tử của Phật giáo Việt Nam Hành trạng của một bậc cao Tăng đi qua lịch sử đôi khi để lại rất nhiều ngày tháng, ngôi vị…, nhưng có khi tất cả những gì hậu thế cần nhớ thì nằm trong một vài lời nói ngắn ngủi. Đối với … Đọc tiếp Trí-Tuệ: Bốn Mươi Năm, Một Lời Cảnh Tỉnh…

Huệ Đan: Ngoài Cửa Nhân Gian, Trời Phương Ngoại – Từ một cái cúi đầu ở Lô Sơn, nghĩ về tự do của người học Phật

Nhân đọc “Sa-môn bất kính vương giả luận” của Thượng Tọa Thích Nhuận Châu   Lô Sơn đã khuất sau mười sáu thế kỷ mây bay. Người xưa hóa bụi, đế nghiệp thành tro, những triều phục một thời rực rỡ dưới sân rồng nay đã sắc lạnh trong mấy trang cổ sử. Chỉ có một câu hỏi tưởng nhỏ bé vẫn còn vọng lại … Đọc tiếp Huệ Đan: Ngoài Cửa Nhân Gian, Trời Phương Ngoại – Từ một cái cúi đầu ở Lô Sơn, nghĩ về tự do của người học Phật