Trần Trung Ðạo: Viên Thuốc Ðộc “Thống Nhất Ðất Nước” Còn Rất Ðộc

(Ảnh One World Trade Center của Trần Trung Đạo) Một lần đứng giữa khu Manhattan, New York, toàn là nhà lầu và cao ốc, người viết chợt nghĩ nếu một đoàn du khách nào đó muốn thấy rõ bầu trời New York mà không bị cản trở gì chỉ còn cách mua vé đi lên tận sân thượng của One World Trade Center, tòa nhà … Đọc tiếp Trần Trung Ðạo: Viên Thuốc Ðộc “Thống Nhất Ðất Nước” Còn Rất Ðộc

Trần Phong Vũ: Đọc Ký, tác phẩm đầu tay của Đinh Quang Anh Thái

Tác giả Ðinh Quang Anh Thái (Ảnh: Uyên Nguyên) Tôi biết tới danh tính Đinh Quang Anh Thái khi anh là một tình nguyện viên làm việc ở trai tị nạn Hồng Kông. Đây cũng là thời gian tôi lo phần nội dung cho tạp chí Đường Sống, tờ báo phát hành hàng tháng có trụ sở ở nam California (1980/1992) do một số anh … Đọc tiếp Trần Phong Vũ: Đọc Ký, tác phẩm đầu tay của Đinh Quang Anh Thái

Uyên Nguyên: Tiếc Thương Hòa Bình

Tượng “Tiếc Thương” của nhà điêu khắc Nguyễn Thanh Thu, tranh của họa sĩ Trương Đình Uyên Hồi nhỏ, tôi đã được nghe nhiều về huyền thoại của pho tượng “Tiếc Thương”, gắn liền với tên tuổi của tác giả điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu. Một dạo, ông sống thầm lặng ở một chòi gỗ chật hẹp, dựng trong khuôn viên chùa Phổ Ðà của … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tiếc Thương Hòa Bình

Tuấn Khanh: Chuyện kể tháng Tư

IMAGE: AP PHOTO/FILE Năm 1992, khi những hình ảnh của Việt Nam thiên sử truyền hình (Vietnam: A Television History) đột nhiên được cho phép phát trên truyền hình nhà nước, những ngày đón coi bộ phim tài liệu đó đã trở thành những cơn sốc lặng lẽ cho tuổi thiếu niên tôi, ngày tháng ấy. Là một đứa trẻ vào lớp một sau năm … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Chuyện kể tháng Tư

Trần Trung Đạo: Tìm sông

(Lost River ở New Hampshire, ảnh Trần Trung Đạo) Cách Boston ba giờ lái xe về phía Bắc có một địa điểm du lịch được gọi là Lost River. Thỉnh thoảng vào mùa lá vàng (foliage), trên đường đi xem lá rơi trên đỉnh White Mountain về, tôi và gia đình dừng lại ở Lost River. Chúng tôi có khi còn tham gia một trò … Đọc tiếp Trần Trung Đạo: Tìm sông

Du Tử Lê: Góc khuất của những tên tuổi nổi tiếng trong ‘Ký’ Đinh Quang Anh Thái

Nhà báo Đinh Quang Anh Thái. (Hình: Triết Trần) Mới đây, nhà xuất bản Người Việt Books gửi tới độc giả, những người yêu chữ, nghĩa, tác phẩm mang tên “Ký” của nhà báo tên tuổi, Đinh Quang Anh Thái. Ông được dư luận mô tả là rất giàu có vốn sống ở nhiều lãnh vực khác nhau, từ kinh nghiệm tù đày khi còn … Đọc tiếp Du Tử Lê: Góc khuất của những tên tuổi nổi tiếng trong ‘Ký’ Đinh Quang Anh Thái

Nguyễn Văn Tuấn: Những mảnh đời qua bút kí của Đinh Quang Anh Thái

Có những bài tùy bút và bút kí mà khi đọc xong chúng ta tự hỏi sao tác giả ‘hay chữ’ thế, sao mình không nghĩ ra được những chữ đìp lộng lẫy như tác giả. Nhưng cũng có những bài bút kí làm chúng ta trầm trồ khen tác giả về những câu chuyện độc đáo, những vốn sống, về sự phong phú trong … Đọc tiếp Nguyễn Văn Tuấn: Những mảnh đời qua bút kí của Đinh Quang Anh Thái

Uyên Nguyên: Ðọc Ký của Ðinh Quang Anh Thái: Trời bắt Thái phong trần và cho Thái cả thanh cao.

Tôi thực hiện cho anh hai mẫu bìa, anh chọn cái đơn giản. Bức chân dung do nhiếp ảnh gia Huỳnh Ngọc Dân chụp phần nào đã lột tả được một Ðinh Quang Anh Thái rất chất: Hảo Hán! Trời bắt Thái phong trần, lẫn cho Thái cái thanh cao. Thái sống phong trần, nhưng Ký của Thái, viết với tấm lòng thanh cao. Uyên … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ðọc Ký của Ðinh Quang Anh Thái: Trời bắt Thái phong trần và cho Thái cả thanh cao.

Uyên Nguyên: Âm hưởng buồn quê hương…

Tuấn Khanh (3, 2018) Khanh ốm nhiều so với những lần gặp nhau trước đây. À không, Khanh tiều tụy hẳn! Ðôi mắt mệt mỏi như thiếu ngủ nhiều ngày. Lâu rồi, anh Mạnh Kim, một người bạn rất thân của Khanh kể, có những lúc kéo dài hàng tuần, Khanh trùm mền nằm ru rú ở nhà, một mình. Lúc đó tôi mường tượng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Âm hưởng buồn quê hương…

Tuấn Khanh: Những gì còn lại

Trong đám tang của Chris Kyle, tay bắn tỉa lừng danh nhất nước Mỹ, qua đời năm 2015 ở Texas, người ta nhìn thấy chiếc xe tang đi qua một đoạn đường dài hơn 300 cây số mà suốt hai bên đường, luôn có người dân đứng vẫy cờ hoặc nghiêm chào tiễn biệt. Đó là một hình ảnh xúc động hiếm có về cái … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Những gì còn lại

Nguyễn Hưng Quốc: Về Giáo Dục

Suy nghĩ có tính phê phán Ngoài đời cũng như trên báo chí, một số người hay đề cập đến vấn đề suy nghĩ có tính phê phán (critical thinking). Tuy nhiên, nghe hay đọc họ, rất hiếm khi chúng ta bắt gặp bất cứ dấu hiệu nào cho thấy họ có khả năng, thậm chí, thiện chí để suy nghĩ có tính phê phán. … Đọc tiếp Nguyễn Hưng Quốc: Về Giáo Dục

Phạm Ðoan Trang: Làm Truyền Thông: Công Luận, Truyền Thông Chính Trị, và Tuyên Truyền

Ở Chương II, Phần I, bạn đã được biết truyền thông, hiểu đơn giản là “truyền tải thông tin”, là việc một cá nhân/tổ chức truyền tải thông tin (dưới các hình thức ngôn ngữ, hình ảnh, âm thanh, tín hiệu) cho một/các cá nhân/tổ chức khác biết. Còn truyền thông đại chúng là truyền tải thông tin đến một lượng lớn khán/thính/độc giả nhưng … Đọc tiếp Phạm Ðoan Trang: Làm Truyền Thông: Công Luận, Truyền Thông Chính Trị, và Tuyên Truyền

Phạm Ðoan Trang: Chính Trị Bình Dân (Lời nói đầu và cảm ơn của tác giả)

CHÍNH TRỊ BÌNH DÂN – Tác giả Phạm Ðoan Trang GIẤY VỤN – GREEN TREES xuất bản tại Hoa Kỳ, 2017 Với tất cả tấm lòng yêu mến và kính phục, xin dành tặng cuốn sách này cho  những người Việt Nam đã, đang và sẽ cống hiến, đấu tranh không mệt mỏi và sẵn sàng hy sinh  vì  một đất nước Việt Nam dân chủ, tự do và thịnh … Đọc tiếp Phạm Ðoan Trang: Chính Trị Bình Dân (Lời nói đầu và cảm ơn của tác giả)

Vĩnh Hảo: Ðức Hạnh

Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người  không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn. Cái tôi (the Self, the Ego) ấy vượt khỏi … Đọc tiếp Vĩnh Hảo: Ðức Hạnh

Uyên Nguyên: Tìm trong thế kỷ điêu tàn

Trốn vào đâu giữa sa mạc nắng rát. Ngôi giáo đường hoang phế trơ cây thập tự gồng mình chịu đựng gió bốn bề vi vu. Những bụi cỏ gai bật gốc khỏi bờ cát lăn tăn cuốn về một phương nào vô tận. Tôi đi tìm bóng mát cuộc đời như cơn khát ảo vọng bốc hơi. Trên chuyến xe thế kỷ bại trận nằm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tìm trong thế kỷ điêu tàn

Uyên Nguyên: Không chỉ Huế chịu tang một mình!

    Riêng viết cho Cô, và nửa tôi, là Huế. 1. Ở tòa soạn, tôi nghe phong thanh các bạn đồng nghiệp kể lại, năm nay Cô không ưng được phỏng vấn! Mùa Xuân năm nào, vẫn còn rất nhiều người nhớ lại một ngày máu và lệ đẩm, mùa Huế chít khăn tang. Mậu Thân, 1968. 2. Chừ mà có ai hỏi, Cô … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Không chỉ Huế chịu tang một mình!