37 năm, Thầy chẳng nói thêm được gì!

Nhớ những bậc Thầy 1. Những ngày ở Sàigòn, toan tính vượt biên. Buổi đi mang theo tập lưu bút, giữa trăm trang ghi lại chút tình xưa với thầy cô giáo, bạn học, nét chữ thầy như tạc sâu lên tâm khảm học trò: ‘Ra đi là để trở về nghe em…’ (Nguyễn Thùy) Một hôm học trò hiểu được, đau đáu từng bước chân … Đọc tiếp 37 năm, Thầy chẳng nói thêm được gì!

Giữa cõi nhân gian, cõi tôi, người

1. Ðã nhiều tháng qua, hôm nay mới có được một ngày thảnh thơi, giữa không gian yên tịnh. Sáng nay khi bước vào thư phòng, tôi liền đóng hết cửa lại, mong giảm thiểu những tiếng động lao xao từ ngoài phố vọng lên. Buổi sáng không có ai ngoài tôi với những vật dụng vô tri. Lắm lúc tôi nghĩ, như bây giờ mình cũng … Đọc tiếp Giữa cõi nhân gian, cõi tôi, người

Uyên Nguyên: Dòng sông mang màu của Ðất

Anh đứng bên này, Em đứng bên kia Thấp thỏm ngày ngày, mơ cùng một phía (Chợt nghĩ về hai nơi – Trầm Tử Thiêng)   Cuộc biểu tình ‘Nghệ vàng’ của sư tăng Miến Ðiện chống chế độ quân phiệt, 2007 Họ, là những trang nam nữ thanh niên rất trẻ, đang kết chặt bàn tay, làm hàng rào bảo bọc cho đoàn Người … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Dòng sông mang màu của Ðất

Uyên Nguyên: Ngọn Cờ Nhân-Nghĩa

Đi đón chị Tạ Phong Tần, không mang theo cờ. Anh Ba “cà thọt” bị bạn rầy cắc cớ: – Ông không thể hiện rõ ràng lập trường Quốc Gia! Tự ái, anh Ba “cà thọt” bỏ về ngang. Trên đường về đưa tay sờ vết sẹo bằng chừng nửa cánh tay, từ bắp vế xuống đầu gối, vẫn lên cơn hành mỗi lúc trời … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ngọn Cờ Nhân-Nghĩa

Dụng ngôn như dụng võ…

Ngôn ngữ là một thứ quyền lực đầy ma thuật – Nguyễn Hoàng Văn   Một hôm, chú tiểu cắc cớ hỏi Sư; “Con thấy nơi Tàng Kinh Các có một thanh kiếm, nhưng không bao giờ thấy Sư sử dụng vào việc gì?” Sư im lặng không nói. Một hôm khác, chú tiểu lại hỏi. Sư cũng im lặng, ung dung thưởng trà. Những lúc như vậy, … Đọc tiếp Dụng ngôn như dụng võ…

Buồn/vui đôi mắt vẫn trông theo…

1. Mỗi tuần báo ra, mình mang lên thăm Chú. Hôm trước nghe Cô nói là chú chưa đọc được nhiều, nhưng thấy tờ báo, mắt Chú cười, long lanh! Hôm nay Thiên An gởi theo một chậu lan, cùng đi với mình có thêm anh Ngô Văn Quy nữa, Anh vừa trở dậy sau một trận bệnh, thấp thỏm chờ kết quả xét nghiệm. Trông … Đọc tiếp Buồn/vui đôi mắt vẫn trông theo…

Lòng còn chùng mãi tận bao giờ!?

Chú nằm xoay lưng, mặt hướng ra phía sáng. Đôi chân co ro như muốn rút vào tấm áo phong phanh màu xanh trời nhợt nhạt, hở một đường lưng xương xẩu nổi cộm lên dưới lớp da sạm đồi mồi. Thấy tôi, Chú trở mình ngồi nhỏm dậy, hai tay đón lấy tờ Phố Vui (bộ mới), mắt long lanh, gật gù. Tôi không nói, … Đọc tiếp Lòng còn chùng mãi tận bao giờ!?

Có giọt Cam Lồ nào nhỏ xuống?

Chiều nay về đến nhà, mình đi thăm chú ngay. Mình hỏi gì chú cũng gật gù, ừ. Nhưng đôi mắt đã lạ lẵm!!! 1. “Mày ngu quá Triết, mày ngu để chừa cho người khác với Triết…”. Chất giọng miền Tây, Chú vẫn hay la mình kiểu như vậy mỗi khi bàn bạc công việc của tờ báo. Rồi chú cháu cười hề hề. Trước một ngày mình đi … Đọc tiếp Có giọt Cam Lồ nào nhỏ xuống?

1. Bạn hỏi, “ngày mai sinh nhật anh có ăn mừng không?” Mình cười: “anh không có ngày sinh nhật”. Mỗi ngày của mình là ngày “chết” – Mình nhớ đâu đó một quyển sách có tựa “Sống là chết trong từng giây phút”. Chí lý quá chứ. Thiền ngôn cũng có câu: “Đại Tử Nhất Phiên”. Mình đang sống từng sát na, đồng nghĩa hư … Đọc tiếp

Dù đến hay không, khối tình ấy có phai lạt theo!?

Uyên Nguyên, Hải Âu và Ðức “sửa” ở Sungei Besi, Maylaysia Hình tư liệu của Trà-My 1. Chiều hôm qua ngồi với Ðông, mình nghe Ðông nói chuyện, cái cách cậu ấy suy nghĩ, mình tin Ðông trưởng thành rất nhiều. Sành sỏi, dày dạn hơn mình nhiều so với lúc mình bằng tuổi cậu ấy bây giờ. 15 năm trước, Ðông là đoàn sinh ngành thiếu của mình, … Đọc tiếp Dù đến hay không, khối tình ấy có phai lạt theo!?

Đôi bờ hư hao…

Nhạc sĩ Tuấn Khanh và nhà văn Huy Phương 1. Sáng ra, chú nhắn: “Chú đang ở Gypsy, ghé lại với chú một chút”. Mình đành nhắn lại: “Chú ơi, cháu lỡ ngồi với Tuấn Khanh ở cà phê Lovers rồi”. Nhắn xong, vẫn thấy còn áy náy, mình nhấc điện thoại gọi cho chú. Đầu dây bên kia tiếng chú trả lời gọn: “Thôi được rồi, để chú … Đọc tiếp Đôi bờ hư hao…

ta nguyện mềm, dưới chân người giẫm đạp…

Em ạ, không phải vì chán đời mà ngay cả lúc hân hoan anh cũng thích trèo lên non tìm muôn thú. Chú sóc con nhìn anh lạ lẫm, nhưng không nỡ đuổi xô như người. Con chim xếp cánh đậu ngửa cổ hót chơi mà chẳng bận tâm lời chê khen. Nếu lỡ mai này anh nằm xuống cũng chỉ mong như loài cỏ mọn, trả … Đọc tiếp ta nguyện mềm, dưới chân người giẫm đạp…

Không đề I

Em ạ, đành rằng anh cũng như người người, sợ chết! Cái chết nào cũng đẫm nước mắt. Nhưng trước khi sự chết đến với chính mình. Anh sợ trải qua khoảnh khắc lâm chung của người thân. Từ trải nghiệm đó, lập lại nhiều lần trong đời, sự chết vốn không còn là nỗi lo sợ to tát đối với anh nữa. Duy còn … Đọc tiếp Không đề I

Theo mùa trổ nhánh quê người…

Cho đến bây giờ, tôi không biết Nội làm sao, chỉ biết Nội lát mỏng cùi bắp chuối, ướp với xả và gia vị gì đó, rồi đem nướng. Mùi thịt nướng xông thơm khắp nhà. Thời thiếu thốn miếng ăn cái mặc, tưởng được ăn như thế là sang cả lắm rồi! Lần nào cũng vậy, thân già lặn lội từ Nha Trang vào … Đọc tiếp Theo mùa trổ nhánh quê người…

Uyên Nguyên: Phép “nhìn người” của Tâm Hòa Ngô Mạnh Thu

Anh Ngô Mạnh Thu “ở Mặc Cốc” của Uyên Nguyên 1. Nghiêm Quý Ngô Lê Bích Khuê gọi, bảo, “chiều nhớ ghé chỗ Bố”. Trước đó tình cờ gặp các anh trưởng Đặng Đình Khiết, Tuệ Linh và Như Không ở cà phê Gypsy, cũng được các anh nhắc rồi. Nhưng phải cám ơn em Nguyễn Vũ Hoàng Cương, ở tận Việt Nam báo cho … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Phép “nhìn người” của Tâm Hòa Ngô Mạnh Thu

Tình yêu: Chớ mất công tìm ngoài…

Tượng Phật trong sân vườn bác DoQuy Toan Hôm qua đi Nhà Thờ, Cha hỏi đi đâu? Mình thưa rằng “đi nhận tình yêu”. Cha bảo quay sang những người bên cạnh, những ai đang ở chung quanh mình và hãy nói lời yêu thương. Hôm nay lên chùa gặp Sư, Sư lại hỏi đi đâu? Mình cũng thưa rằng “đi nhận tình yêu”. Sư mỉm … Đọc tiếp Tình yêu: Chớ mất công tìm ngoài…

Tín tâm bất hoại, tình yêu bất diệt!

Di ảnh cụ bà, bên cạnh kỷ vật là chiếc quạt, cụ ông mang theo mỗi khi đến lễ Nhà Thờ (Hình: Uyên Nguyên)   Lễ tất, mọi người ra về. Những hàng ghế trống hốc, hình ảnh cụ chợt hiện ra rực rỡ. Có điều gì thốc mạnh giữa lồng ngực, bất giác khiến tôi dừng chân và dâng cả hai tay nắm chặt lấy tay cụ. … Đọc tiếp Tín tâm bất hoại, tình yêu bất diệt!

Ðể Phật lọ lem…

Thân là cội bồ đề, Tâm như đài gương sáng Luôn luôn phải lau chùi, Chớ để dính bụi bặm. – Thần Tú (神秀) Một lần nhà cháy, tro than bay khắp phòng, phủ bụi lên mặt tượng thành lọ lem. Giật mình nhớ ra “tâm như đài gương sáng”. Thời tu có chứng đắc, cũng có đọa. Một sát na để Tâm buông thả như ngựa, vượn, há cũng … Đọc tiếp Ðể Phật lọ lem…