37 năm, Thầy chẳng nói thêm được gì!
Nhớ những bậc Thầy 1. Những ngày ở Sàigòn, toan tính vượt biên. Buổi đi mang theo tập lưu bút, giữa trăm trang ghi lại chút tình xưa với thầy cô giáo, bạn học, nét chữ thầy như tạc sâu lên tâm khảm học trò: ‘Ra đi là để trở về nghe em…’ (Nguyễn Thùy) Một hôm học trò hiểu được, đau đáu từng bước chân … Đọc tiếp 37 năm, Thầy chẳng nói thêm được gì!