Yêu Ðạo mình và mến Ðạo người!

1. Anh và chị quen nhau, cùng ra trường sĩ quan quân y Hải Quân Hoa Kỳ, tham chiến tại Iraq. Ngày về chuẩn bị lễ cưới, gia đình chị từ Úc bay sang. Duyên cớ vì, anh nhất quyết giữ Ðạo mình, không theo đạo Hồi. Gia đình chị buồn lòng, đòi bãi hôn. Nhưng cách gì cũng không buồn bằng đôi trẻ! Từ đó anh sống … Đọc tiếp Yêu Ðạo mình và mến Ðạo người!

Món quà ý nghĩa trong Mùa Phép Giải Oan

Hôm post bài lên Facebook xong, vô ý xóa mất. Hôm sau đành post lại, rồi chờ mãi từng tiếng vọng. Mỗi buổi tối từ văn phòng lái xe về nhà, phố xá ngập ánh điện mừng ngày lễ lớn trong năm, mà lòng thì vẫn thấy cheo leo. Sáng 25 rủ Dũng đi thăm mộ vợ chồng Thanh – Ngọc, những mẩu tàn thuốc ai đốt để lại, … Đọc tiếp Món quà ý nghĩa trong Mùa Phép Giải Oan

Có phải mùa của Hy Vọng, đang tới?

Hình: Bé Hoàng Long 1. Tầm giờ này lại nhớ vợ chồng Thanh và Ngọc, tròn một năm ngày hai bạn đường đột tìm đến cái chết để mong giữ đời bên nhau, giữa lúc tuyệt vọng! 2. Hôm trước Thái Hoàng nhắn mình lúc nửa khuya, bảo ráng chờ thêm một giờ đồng hồ nữa. Tờ báo chuẩn bị mang đi in, nhưng anh em quyết định chờ … Đọc tiếp Có phải mùa của Hy Vọng, đang tới?

Xưa không chấp, nay cũng chẳng chấp…

1. Bạn hỏi tôi có đi Nhà Thờ không? Tôi trả lời có, thích nữa là đàng khác! Rồi hỏi thêm đi Nhà Thờ thấy gì? Tôi trả lời “thấy Phật.” 2. Ở giữa tòa soạn nhật báo Việt Báo có dựng một cây thông Mừng Noel, xung quanh trưng mấy ngọn bạch lạp, mỗi ngọn đều treo một hình mặt Phật. 3. Nhiều người hỏi tôi, Phật … Đọc tiếp Xưa không chấp, nay cũng chẳng chấp…

Duy Ngã Độc Tôn – 惟我獨尊

1. Mãi mê làm việc, nhác thấy đồng hồ còn vài phút là đúng 4:00 giờ chiều, biết đã trễ rồi, nên đành hủy cuộc hẹn khám bác sĩ. Tất nhiên ai chả biết là điều không nên, nhưng chừng mươi năm nay mình chẳng quan tâm đến việc khám sức khỏe định kỳ. Không phải sợ chết, mà kỳ thực sợ khi đi khám, … Đọc tiếp Duy Ngã Độc Tôn – 惟我獨尊

Tình đầy ắp như trăng tròn non cao

Ghi lại chút tình thâm Mươi mười năm trước, mình sống ở Gardena, thỉnh thoảng Anh Ngô Mạnh Thu từ Santa Ana “đột kích” lên thăm, chả thèm báo trước. Anh thường đứng ở đầu ngõ, gọi điện thoại để mình chạy ra, trao cho hộp bánh, hộp kẹo, có khi là một quyển sách, rồi về. Thuở ấy cầm những món quà nhỏ của … Đọc tiếp Tình đầy ắp như trăng tròn non cao

Tiễn bạn về Quê…

Chở bạn ra phi trường, trên xe, mượn những câu chuyện thời sự kể cho qua hết con đường ngắn nhưng dài thượt nỗi buồn. Tiễn bạn về! Mấy mươi năm, tôi vẫn mang tâm trạng hiu quạnh mỗi khi có bạn sang thăm, rồi trở lại Việt Nam. Lòng tự hỏi, bạn về có vui không? Và tôi ở lại, có vui!? Tiễn bạn … Đọc tiếp Tiễn bạn về Quê…

Cái miếu ở Bataan: Linh quyền người chết và nhân quyền người sống

1. Hồi ở trại Sungei Pesi, Malaysia, sau giờ giới nghiêm, các lán trại của thuyền nhân tỵ nạn buộc phải tắt hết đèn, nên tôi hay trốn lên chùa Bồ Đề Lan Nhã Tự, nằm dưới bàn vong, đọc sách. Hồi đó không biết sợ, bởi quan niệm từ khi còn nhỏ Ngoại dạy, “ma chính là mình.” Bàn vong trong chùa là nơi … Đọc tiếp Cái miếu ở Bataan: Linh quyền người chết và nhân quyền người sống

Nghe đơn giản như đang giỡn mà, thiệt!

1. Mình không biết ai ở đây đã gặp trường hợp này rồi? Nhưng nguy thật! Hôm qua có anh đưa thư mang đến tận nhà một hộp lớn, ngoài lable rõ ràng là đề tên mình, địa chỉ của mình. Trong hộp lớn đựng hai cái hộp nhỏ. Trong hai cái hộp nhỏ khui ra là những món quà ti tí. Ti tí nhưng … Đọc tiếp Nghe đơn giản như đang giỡn mà, thiệt!

Chờ nhau những tình cờ, sau…

1. Hôm qua, em gởi cho tôi một tin nhắn. Bye bye! Tôi vội vã hỏi han, nhưng bặt âm tín. Ðúng như em nói trong lời chia tay, em từ giã facebook… Qua màn ảnh ảo, dòng chữ em viết vội, tôi nghe thấu tiếng em buồn buồn. Tôi buồn lây! 2. Vài tuần qua công việc đa đoan, tôi vô tâm không để … Đọc tiếp Chờ nhau những tình cờ, sau…

Nhớ ngấn tích chùa ta…

Nắng nghiêng nghiêng nửa chiều ta nghiêng mình bên thềm ngôi đại tự Em chớp mắt hình trái nhãn hỏi vì sao ta chết lặng vào nỗi buồn? 20 năm xa lạ ta nhớ ngấn tích chùa ta… Chino Hills, ngày 31 tháng 8, 2014 UYÊN NGUYÊN   BAPS Shri Swaminarayan Mandir: Located in Chino Hills, California, the BAPS Shri Swaminarayan Mandir is a traditional Hindu place of worship. Derived … Đọc tiếp Nhớ ngấn tích chùa ta…

Uyên Nguyên: Ði thì cũng sẽ đi thôi… nhưng còn lại gì!?

Di ảnh các vị sáng lập viên Cty, nhật báo Người Việt, Hiệp Kỵ 2014   Hư hỏng một thời gian, một hôm anh Phan Huy Ðạt gọi về. Anh nói: “Thôi đừng lông bông nữa, về đây đi. Ở đây có nhiều việc cho Triết làm.” Tôi về! “Ý của ông Thu đây mà, xui khiến của ông Thu đây mà.” Tôi nghĩ vậy, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ði thì cũng sẽ đi thôi… nhưng còn lại gì!?

Viết Blog, rảnh lắm sao!?

Nhiều người nghĩ tôi mê viết, nên thích blog. Thật ra mê viết là một việc. Thích blog là một việc khác. Thật ra tôi thích đọc. Ðọc của người khác đã thích. Ðọc được những điều mình viết càng thích hơn. Ở đó mình hiểu mình thêm. Hiểu được mình cũng là cách tập hiểu người. Rút cuộc lại, viết blog là tày mày tẩn mẩn đi tìm … Đọc tiếp Viết Blog, rảnh lắm sao!?

Viết và, lách…

1. Dùng “chữ đệm,” hay nói cho luôn là, “chửi thề.” 2. – “Dạo này anh hay nói chữ đệm…” Gần đây, Xuân hay “rầy” tôi chuyện này. Và mỗi lúc “rầy” nhiều hơn. Thoạt đầu tôi chẳng để ý, nhưng đến một lúc, tự mình phát giác ra. Chết thật! Một trong những người đầu tiên khuyên tôi viết là anh Ngô Mạnh Thu, … Đọc tiếp Viết và, lách…

Tâm tình của Biển

Một hôm, mình chạy sang nhà chú Bạch, bạn của Bố, cũng là một cựu sĩ quan Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, nài nỉ: – Chú chú, ở Việt Nam ông Ðỗ Trung Quân làm quá! tặng cả tranh bạc ngàn cho Nhịp Cầu Hoàng Sa, giờ mình làm cái gì là lạ, có ý nghĩa để tặng nhóm anh em có lòng với … Đọc tiếp Tâm tình của Biển

Hưu hướng Như lai hành xứ hành…*

男兒自有衝天志, 休向如來行處行。 “Nam nhi tự xung thiên chí, hưu hướng Như lai hành xứ hành.” – *Quảng Nghiêm Thiền Sư   Sư tĩnh tọa, xoay mặt xuống núi. Chú tiểu hỏi: ” – Xưa, Tổ xoay mặt vào vách núi mà ngộ. Nay Sư xoay mặt ra, không giống Tổ, có ngộ chăng?” Sư điềm nhiên trả lời: – “Ðạo không có trong vách núi.” Chú … Đọc tiếp Hưu hướng Như lai hành xứ hành…*

Lòng vẫn không quen lần đưa tiễn…

1. Buổi sáng thức giấc, vào facebook. Ai đó báo với nhà quản lý tên tôi, Kelvin Tran, “không thật.” Loay hoay mãi không vào được. Ðịnh thôi, thôi thế thì thôi! Nghỉ chơi luôn! Một hai tuần nay  bằng hữu than trời. Tài khoản facebook của nhiều người bỗng dưng lặng lẽ ra đi. Mình nghĩ là sẽ đến phiên mình. Y chóc! Nhưng … Đọc tiếp Lòng vẫn không quen lần đưa tiễn…