Trên đoạn đường xa ngái…

Hình minh họa Giang Ðông Du 1. Tôi dọn đến đây đúng một tháng, xa thị tứ Little Sài Gòn tính bằng đồng hồ thành hai mươi lăm phút lái xe. Mỗi ngày đi làm và trở về nhà phải đi ngang hai địa điểm khá “nổi tiếng.” Ðó là bệnh viện UCI và nhà tù Quận Cam, Theo Lacy Facility. Lần nào cũng vậy, nhất là … Đọc tiếp Trên đoạn đường xa ngái…

Thờ khúc củi khô

離相離名如不稟 Li tướng li danh như bất bẩm Lìa tướng lìa danh như chẳng nhận Thiền Tổ Lâm Tế   Thời loạn, giặc giã vây hãm biên cương, dân tình hoang man đói nghèo. Khắp nơi chùa thay phiên dựng to và đúc tượng lớn cho bá tánh ngày đêm cầu quốc thái, dân an. Một hôm, Ðệ tử chẳng quản nhọc, trèo qua mấy ngọn núi lớn, … Đọc tiếp Thờ khúc củi khô

Loạn mà biết loạn, tất được an…

1. Thời loạn. Một hôm Sư đang cuốc đất, trồng khoai. Chú tiểu hớt hãi chạy tới: – Bạch sư phụ, chùa có loạn! Sư mỉm cười: – Chùa loạn hay mấy thầy loạn? Chú tiểu gải đầu… 2. Giữa trưa đứng nắng, Sư lui về liêu phòng, đệ tử có hơn trăm vị đứng sẵn ở cửa, cung kính: – Bạch sư phụ, nay … Đọc tiếp Loạn mà biết loạn, tất được an…

Bậc thầy của chúng sinh

Viết cho chú tiểu Nguyên Túc   Hai giờ sáng, Sư không ngủ được. Sai thị giả là chú tiểu đi thỉnh hai vị đại đệ tử sang liêu phòng bàn phật sự. Ðệ tử tức tốc đi liền. Ðến nơi thấy Sư đang đun ấm nước pha trà. Ðệ tử nhân đó hỏi: – Sao Sư không sai thị giả làm? Sư chẳng nói … Đọc tiếp Bậc thầy của chúng sinh

“Nghĩa tận” ngay bây giờ

1. Cảm nhận đầu tiên khi cầm quyển sách trên tay là, nhớ! Nhớ nụ cười và nhớ cả nước mắt. Tôi gặp Anh Vũ Ánh nhiều lần ở những dịp hội họp, nhưng ấn tượng nhất là lần bắt gặp Anh ngồi lặng lẽ trong đám tang của người anh rể. Tôi trộm nghĩ anh khóc không chỉ vì thương cho người đã khuất, mà … Đọc tiếp “Nghĩa tận” ngay bây giờ

Thua vì thằng bán độ đội nhà!

Hình minh hoạ: Giang Du Ðông   Dzô! Tiếng hò kéo dài một chập. Có khi tùy theo tình huống trận đấu mà hò reo phấn khởi lẫn thở dài ê chề. Nghe cũng vui tai! Gần 1 giờ sáng, bãi đậu xe nơi tôi làm việc trở thành một cái sân banh, một đám thanh niên bày trận thi đấu, vờn nhau, thở hùn … Đọc tiếp Thua vì thằng bán độ đội nhà!

Hướng Giải Thoát

viết cho “chú tiểu” Nguyên Túc   1. Sư lặng lẽ về núi, vui với cảnh rừng. Một hôm đệ tử tìm lên, vấn đạo: – Bạch Sư, làm sao để bước vào cửa Không? Sư vắt võng nằm ngang cửa thiền thất, nói: – Ngươi bước qua đầu ta là vào được. Ðệ tử hoảng kinh, sụp lạy. Sư nhân đó mà tịch. 2. Ðời sau … Đọc tiếp Hướng Giải Thoát

Dọn nhà, nhọc lòng!

1. Dọn nhà, không khổ vì khuâng vác và di chuyển đồ nặng, mà khổ vì phải quyết định bỏ đi nhiều thứ. Kể cả những thứ còn tốt, có thể dùng được. Nhưng dù muốn hay không, rất nhiều món sở hữu không thể giữ lại. Duy có một điều mình chẳng đành để mất, là những kỷ vật của bạn bè. Không chỉ là … Đọc tiếp Dọn nhà, nhọc lòng!

Bằng hữu lay lắt cuối đời…

1. Cuối cùng cũng xong. Dọn nhà là một nỗi khổ. Chỗ ở bây giờ nằm khuất sau những phồn vinh náo nhiệt. Ðêm đêm đứng ở hàng hiên nhìn ra sân, ánh sáng trắng bệch từ ngọn đèn hắt xuống vừa đủ để mình thấy nửa chiếc ghế ngồi trống hoác. Cảm giác cô liêu, nhưng bù lại sự bình yên cuối ngày. Trong sân còn … Đọc tiếp Bằng hữu lay lắt cuối đời…

Ngày lá làm cây đau!

1. Buổi sáng hôi hổi gió nồm Santa Ana, nhưng không nóng như Bình Dương lan xa Ðồng Nai rồi đẩy lên Vũng Áng. Bên ngoài bụi dừa quất tàu lá trong không, mà nghe rõ mồn một tiếng phần phật như lửa đang cháy lớn. Buổi chiều gió dịu, vậy mà hơi nóng vẫn phả quanh chỗ ngồi, hầm hập. Bạn kể có độc giả … Đọc tiếp Ngày lá làm cây đau!

Uyên Nguyên: Im lặng thở dài

1. Cuối cùng, có phải chúng ta mất luôn “quyền được im lặng,” sau khi đã mất rất nhiều thứ quyền khác!? 2. “Người về một giờ một đông thêm, người đi càng giây càng không còn…,” đó chỉ là ước vọng gởi vào lời Kinh Khổ mà đời này không còn linh nghiệm hóa giải “một thời điêu linh, một thời hoạn nạn” Việt … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Im lặng thở dài

Trên đầu ba thước có thần linh

Nhân đọc “Bỏ qua thôi, gần 40 năm rồi” mà không thể bỏ, hay “Kiều bào viếng nghĩa trang nhân dân Bình An: Đối diện với sự thật, chúng tôi thấy xấu hổ” để thấy thật xấu hổ(!) Không còn ai đến thăm tượng đài, những giọt nắng cuối ngày thu vào ngọn lửa liu riu nằm rạp xuống miệng đỉnh tránh gió. Santa Ana mùa … Đọc tiếp Trên đầu ba thước có thần linh

Nhân gian vẫn ở trên đầu

Nó trườn lên, băng qua những tảng đá, tưởng mình đã chinh phục được đỉnh Everest. Nó mở to hai mắt, bốn phía mây mù nên không thấy nhân gian ở trên đầu. Những ngọn núi làm nó cao hơn, nhưng lại không biết mình nhỏ đi… Buổi chiều ngồi nhìn những con thằn lằn đất rượt đuổi nhau băng qua những tảng đá lớn, … Đọc tiếp Nhân gian vẫn ở trên đầu

Cần gì đến ai coi thường mình!?

Hôm qua viết cái status về VNA trên blog, hôm nay được đọc bản tin trên nhật báo Người Việt Online. Nhận xét của Cục Trưởng Hàng Không Việt Nam tất nhiên là có cơ sở. Ðó là hệ lụy của tệ nạn tham nhũng. Biết rồi, nói mãi. Vấn đề là, rồi sao nữa? Chuyện sai trái của người mình ở Nhật hay ở nhiều … Đọc tiếp Cần gì đến ai coi thường mình!?

Ðến nước này, buôn cái gì cũng chẳng thể xấu hơn!

Chỗ này không thể nói lý. Hồi xảy ra vụ 9/11, ai cũng ức. Nhưng không phải sau đó gặp người Trung Ðông thì mình đâm ra không ưa, dù thái độ dè chừng vẫn là điều dễ hiểu. Nhất là mỗi lần có dịp đi đâu đó, bằng phi cơ. Cái lúc hai tòa nhà World Trade sụp xuống trên màn hình tv, tôi … Đọc tiếp Ðến nước này, buôn cái gì cũng chẳng thể xấu hơn!

Khi nhà báo khóc!

Ảnh chụp anh Vũ Ánh, lúc đang khóc…! (hình Uyên Nguyên)   Có lúc thấy quanh mình quạnh hiu lắm! Bạn bè đâu đó, trong cơn cuồng nộ cuộc đời, mỗi đứa một góc riêng buồn vui không tiên liệu được. Nên ta cũng không trông đợi có tiếng vọng lại, dù chỉ một lời an ủi, mà có khi sự an ủi sẽ làm mình đau rát … Đọc tiếp Khi nhà báo khóc!

Chiều nghe ánh sét cuối ngày…

Chiều nghe ánh sét cuối ngày… 1. Anh nằm xuống, quá đột ngột! Vì trước đó không có dấu hiệu tật bịnh. Chiều hôm qua ngồi với anh Ngô Văn Quy ở hàng hiên Royal, thì anh Lê Giang Trần gọi điện thoại báo tin. Trong lúc nói chuyện với anh, tôi vói sang nói lớn để anh Quy nghe được: “Anh Vũ Ánh mất rồi!” … Đọc tiếp Chiều nghe ánh sét cuối ngày…

Nỗi nhớ nào rơi trên ngày tháng cuối…

1. “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…,” nhưng những bản tin buổi sáng dễ khiến mình vui được như lời họ Trịnh nói. Xa xa đã nghe vọng tiếng bom đạn, những kẻ hiếu chiến đang chuẩn bị cho một cuộc tàn sát, nhân loại hâm hấp lên cơn sốt. Dù mỗi dân tộc có khác, vẫn máu cùng đỏ và nước mắt mặn. 2. Buổi sáng chú Phước … Đọc tiếp Nỗi nhớ nào rơi trên ngày tháng cuối…