Khi nhà báo khóc!

Ảnh chụp anh Vũ Ánh, lúc đang khóc…! (hình Uyên Nguyên)   Có lúc thấy quanh mình quạnh hiu lắm! Bạn bè đâu đó, trong cơn cuồng nộ cuộc đời, mỗi đứa một góc riêng buồn vui không tiên liệu được. Nên ta cũng không trông đợi có tiếng vọng lại, dù chỉ một lời an ủi, mà có khi sự an ủi sẽ làm mình đau rát … Đọc tiếp Khi nhà báo khóc!

Chiều nghe ánh sét cuối ngày…

Chiều nghe ánh sét cuối ngày… 1. Anh nằm xuống, quá đột ngột! Vì trước đó không có dấu hiệu tật bịnh. Chiều hôm qua ngồi với anh Ngô Văn Quy ở hàng hiên Royal, thì anh Lê Giang Trần gọi điện thoại báo tin. Trong lúc nói chuyện với anh, tôi vói sang nói lớn để anh Quy nghe được: “Anh Vũ Ánh mất rồi!” … Đọc tiếp Chiều nghe ánh sét cuối ngày…

40 năm, sao còn phân vân!?

Tôi thương ông, câu nói: “Mình không muốn thay thế ai, mà cũng không ai thay thế cho mình. Việc mình thì mình vẫn phải làm.” Cái nguyên tắc chơi với bạn, tôi giữ một mực: Tin. Không tin, không chơi! Tội gì phải thấp thỏm, trông chừng. Hai bữa trước, có người khuyên mình phải e dè, đừng hòng ở Việt Nam có chuyện chính … Đọc tiếp 40 năm, sao còn phân vân!?

Hay hơn “Bên Thắng Cuộc”

Có cái chết để ươm mầm sự sống Có đau thương thắp lửa mặt trời (Vũ Hoàng Chương) 1. Ở đây không phải là một câu chuyện hư cấu, mà đã thành huyền thoại. Sâu thẳm hơn, nó là một Công Án. Thiền sư Tetsugen Doko (1630-1682) quyết định ấn tống kinh Phật bằng Hán ngữ. Bản in tạng kinh cần phải được khắc sáu ngàn bản gỗ. … Đọc tiếp Hay hơn “Bên Thắng Cuộc”

Uyên Nguyên: Từ nay vắng thêm một tấm lòng

(Ảnh: Internet)   Hoang tàn tôi vẫn tôi, giữa cuối đời lặng câm… (Việt Dzũng, Thung Lũng Chim Bay) 1. Lần cuối gặp Anh, ngồi trò chuyện lâu là hôm cả hai anh em không hẹn, nhưng cùng lên thăm thầy Viên Lý ở chùa Ðiều Ngự. Anh nói với thầy, “Con thấy buồn và lo!” Lo ở đây, là lo cho vận mệnh của GHPGVNTN … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Từ nay vắng thêm một tấm lòng

Quay về tìm Phật trong nhà

Nhân giỗ anh Minh Tín Ðỗ Văn Phố, viết cho các em Khoa, Quỳnh và Luận 1. Ðầu óc mình đã bắt đầu hay quên, nhưng mỗi ngày thêm tuổi, mình tập quên bớt những điều không nên giữ lại. Duy điều gì vẫn làm mình nhớ đến Anh hoài – huynh trưởng Minh Tín Ðỗ Văn Phố – một nhân cách lớn của người Anh trong phong trào Gia … Đọc tiếp Quay về tìm Phật trong nhà

Vượt trên thân phận của mỗi cá nhân

Leadership is solving problems. The day soldiers stop bringing you their problems is the day you have stopped leading them. They have either lost confidence that you can help or concluded you do not care. Either case is a failure of leadership – Colin Powell   1. Mình với Bảo đi xa nên về muộn. Chú Quan gọi phone bảo thôi, đừng đến. Chú kể qua … Đọc tiếp Vượt trên thân phận của mỗi cá nhân

Trông cậy vào ai sẽ chống, chèo?

Những cái chết tự nguyện từ trong sâu thẳm, đều hàm chứa ý nghĩa thiết cốt nhất của nhân sinh, phản ánh rõ thực trạng xã hội. – Thích Ðức Nhuận 1. Sáng nay, trong lúc quay hình bản tin tivi cho ký giả Hà Giang, tôi có nghe thêm một vụ tự thiêu của đồng bào Việt Nam trước trụ sở chính quyền. Bản tin … Đọc tiếp Trông cậy vào ai sẽ chống, chèo?

Uyên Nguyên: “Hoan hô văn hóa cởi truồng”

  Giới trí thức cởi truồng cũng đẹp kẻ ngu si giầy dép vẫn bần (thơ Lưu Ðình Vong, Hoan hô văn hóa cởi truồng, trích trong tập Thơ Giập Mật, Người Việt xuất bản 1988 tại California, Hoa Kỳ)   Chừ, có người đọc blog, rồi trách xa trách gần. Ở ngoài đời, mình giao du với bạn, nhưng trong số đó có nhiều ông nhà thơ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Hoan hô văn hóa cởi truồng”

Có còn gì thẩm sâu hơn không?

Giỗ thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, đọc những bài Minh Khúc và Tâm Dung   15 Tháng 8, nghe “Oblivion – Niềm lãng quên” và đọc thơ Nguyễn Tất Nhiên, có một cõi nào thẩm sâu hơn không!? Thằng thi sĩ nợ đời, trả chút văn chương. Nhưng đời này và những đời sau nữa, còn ai người nhận? Có cái gì thẩm sâu hơn … Đọc tiếp Có còn gì thẩm sâu hơn không?

Thoái Ðảng, quá trình tất yếu của sự đào thải

Chân dung Nhà văn Trần Độ, (Tranh sơn dầu của Họa sĩ Bá Việt) Sổ tay ghi chép báo chí: Những ngày gần đây, người ta thường xuyên nhắc lại hình ảnh của một vị tướng, và vì vậy, những gì liên hệ đến Ông, dễ khiến người khác liên tưởng đến những sinh hoạt thuần chính trị. Một vài ngày trước, độc giả của blog … Đọc tiếp Thoái Ðảng, quá trình tất yếu của sự đào thải

Giấc mơ ở hai đầu biển rộng

Ngày Ông về bên kia bờ, tôi mơ thấy những khúc sông quê nhà. Những khúc sông chẳng mong làm nên cuộc chia lìa, và sông suốt đời lặng câm, bám giữ cho hai bờ liền đôi. Người đã bao phen đem sông làm biểu tượng chia cắt*. Tôi thương sông nhẫn nại nối lại phù sa. Những chiếc cầu ý thức hệ chủ nghĩa … Đọc tiếp Giấc mơ ở hai đầu biển rộng

Boston, buổi sáng Tình Yêu bị đánh cắp

Boston một lần ghé lại với anh Trần Trung Ðạo và Phan Trung Kiên   1. Người nghệ sĩ trên đường phố chiều nay thổi điệu kèn buồn thành phố lặng im cho đôi tình nhân nắm chặt tay hơn. 2. Màu cờ uá trên tòa nhà cổ đêm Boston buồn thiu. Ngọn nến vàng cháy ún nước mắt tràn lên hết những con đường đã pha màu huyết … Đọc tiếp Boston, buổi sáng Tình Yêu bị đánh cắp

Dòng sông ngừng chảy, đợi mây bay…

… đến ngày 9 tháng Ba, giỗ Thầy Thiện   1. Hồi mới qua Mỹ đầu thập niên 90, đi sinh hoạt GĐPT rồi quen với mấy anh em huynh trưởng trẻ của đơn vị Long Hoa, bấy giờ trong đám bạn ấy có Nhật Sơn Nguyễn Thanh Lâm thỉnh thoảng thường ghé nhà chơi, thích ngồi bệch ở hiên trước ôm đàn hát ê a, tán … Đọc tiếp Dòng sông ngừng chảy, đợi mây bay…

Uyên Nguyên: Hạnh-Phúc của Bố!

Cố trưởng niên Ðức Châu Vũ Ngọc Khuê đứng (trái) người ngồi kế là cố trưởng niên Tâm Huệ Cao Chánh Hựu. (tư liệu Hoa Ðàm)   Nhớ trưởng niên và đồng nghiệp Ðức Châu Vũ Ngọc Khuê, riêng thương về hai em Mỹ Hạnh và Hồng Phúc   Tôi về đây làm, chừng hai tháng sau thì Anh mất. Hồi đó, mỗi buổi sáng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Hạnh-Phúc của Bố!

Nắng nghiêng vai buồn!

Xin nghiêng vai chia buồn! Chiều 13 tháng Giêng, 2013, phóng viên Thiên An gọi về tòa soạn, mình vội vã ra xe để chạy ngay đến hiện trường. Anh Quang cũng ùa theo vì muốn làm một clip phim thời sự. Buổi chiều, nắng nghiêng xuống vai của những người đang đứng quanh cùng nhau góp lời kinh cầu hồn, nghe buồn buồn. Ngọn đèn cầy le lói … Đọc tiếp Nắng nghiêng vai buồn!

Uyên Nguyên: Thần lực Lục-Bát-Ba-Câu

 Nhà thơ Nguyễn Tôn Nhan (Hình: Google Image) Về cõi Tịnh độ đầu năm 2011. (vào 17 giờ ngày 28 tháng chạp năm Canh Dần (31-1-2011)      2011. Những ngày cuối năm, Anh bỏ cõi hoang này đi đâu? Vượt cửa tử sinh? Hay trụ ở đây, một mình? Trụ, mà như không trụ! 2012. Những ngày cuối năm, bỗng nhiên Anh lại xuất … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thần lực Lục-Bát-Ba-Câu

Uyên Nguyên: Trăng lặn về sông

1. Một chút nhớ, vừa đủ, để thu xếp mọi công việc đến thăm các anh trước ngày lễ. Buổi chiều đông giá, căn phòng vàng vọt ánh đèn đã quen thuộc tiếng nói cười cuối ngày. Anh Ngô Viết Xiêm lại quày vào bếp, bảo: ‘Triết tới mà không có gì nhâm nhi là không được!’ Dù cản mấy, anh vẫn cứ muốn làm. … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Trăng lặn về sông