Uyên Nguyên: 50 năm, còn câu kinh khổ!

* Nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên. (Ảnh: Thái Đắc Nhã) quê hương gốc tích ngàn năm sao nhìn gia phả… ôi! toàn câu kinh? ông tôi đi lính triều đình giáo gươm thất thủ nơi thành quách xưa cha tôi kháng chiến đánh Chà tầm vong gẫy dưới chiến xa năm nào anh tôi áo trận hoa màu một ngày con khóc, vợ đau mất … Đọc tiếp Uyên Nguyên: 50 năm, còn câu kinh khổ!

Uyên Nguyên: Nửa Thế Kỷ Một Vết Hằn…

(Nhân đọc lại ‘Chiến tranh, tình yêu, hoài niệm và truyện ngắn Võ Hồng’ của thầy Tuệ Sỹ)   Cuộc chiến nào rồi cũng đến hồi kết thúc, nhưng lòng người vẫn như cánh chim lạc bầy, ngơ ngác tìm về nơi trú ẩn giữa những cơn giông bão mơ hồ của hận thù và tha thứ. Nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Nửa Thế Kỷ Một Vết Hằn…

Uyên Nguyên: Vinh Hồ, Thơ Chạm Vào Lời Ru Xa Xăm…

“Môt năm trời có bốn mùa Mẹ tôi chỉ có nắng mưa ngút ngàn Năm nay Đại Lễ Vu Lan Hồi chuông Bát Nhã vọng vang xứ người” Vinh Hồ, Thương Mẹ Như Biển Hồ Lai Láng là tên gọi của một thi tập, nhưng đồng thời là một minh chứng, một nén tâm hương, và là một tiếng vọng muôn trùng từ đáy lòng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Vinh Hồ, Thơ Chạm Vào Lời Ru Xa Xăm…

Uuyên Nguyên: Thơ Donry Nguyễn, Người Về Từ Một Tháng Tư Khác…

Trong vô số mảnh vỡ còn văng vẳng tiếng vọng của chiến tranh, thơ Donry Nguyễn hiện lên như một vệt máu khô giữa trường ký ức – không tô điểm ước lệ, không gò bó theo mỹ cảm thông thường, chỉ một giọng chân tình mà âm ỉ như tiếng vọng của một thời chưa khép. Ông là lính – một pháo thủ – … Đọc tiếp Uuyên Nguyên: Thơ Donry Nguyễn, Người Về Từ Một Tháng Tư Khác…

Uyên Nguyên: Hoài Khanh – Người Lữ Khách Xuôi Qua Miền Tịch Mịch

Có những tiếng thơ không cần cất lên, mà vẫn ngân nga trong lòng người đọc. Có những bóng dáng thi nhân không đứng giữa sân khấu rực rỡ, nhưng lại hiện diện khôn nguôi trong ký ức của những ai si mê chữ nghĩa. Hoài Khanh là một dáng thơ như thế – lặng lẽ, sâu thẳm, như bóng trăng soi nghiêng trên một … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Hoài Khanh – Người Lữ Khách Xuôi Qua Miền Tịch Mịch

Uyên Nguyên: Như Hương Dạ Thảo Sau Mùa…

Có những dòng văn trôi qua như giọt mưa thoảng, chạm vào ta rồi tan biến. Lại có những trang chữ, dù giản dị đến mức tưởng như vụng về, vẫn ám vào tâm khảm một đời, như hương cỏ dại thoảng trong chiều, không cầu kỳ, không khoa trương, chỉ lặng lẽ, dịu dàng mà dai dẳng không nguôi. Văn của Hương Dạ Thảo … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Như Hương Dạ Thảo Sau Mùa…

Huệ Đan: Đỉnh Trời Lửa Thiêng: Lời Chứng Của Một Dân Tộc Không Cúi Đầu

Có những tác phẩm không đơn thuần chỉ là sự tập hợp của những trang giấy chứa đựng con chữ, mà là tiếng vọng của cả một nền văn hóa đang vật lộn giữa lằn ranh tồn vong. Voice for the Voiceless: Over Seven Decades of Struggle with China for My Land and My People của Đức Đạt Lai Lạt Ma không không những ghi … Đọc tiếp Huệ Đan: Đỉnh Trời Lửa Thiêng: Lời Chứng Của Một Dân Tộc Không Cúi Đầu

Uyên Nguyên: Chữ Nghĩa và Căn Tính: Võ Phú, Những Ngày Thơ Ấu

Tác phẩm mở ra như một dòng sông, đưa người đọc trôi về miền ký ức xa xăm, nơi quá khứ vừa là một câu chuyện kể, vừa là một phần của căn tính, một mảnh hồn không thể tách rời. Những Ngày Thơ Ấu của Võ Phú là cánh cửa mở ra thế giới tuổi thơ, tựa một bản giao hưởng của nỗi nhớ, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Chữ Nghĩa và Căn Tính: Võ Phú, Những Ngày Thơ Ấu

Uyên Nguyên: Nguyễn Thị Khánh Minh, Văn Chương Hai Bờ Sương Khói…

Có lẽ văn chương, tự thuở khai sinh đã mang trong mình một số kiếp lưu vong. Nhà văn/nhà thơ, dù sống giữa quê hương hay phiêu bạt xứ người, vẫn là kẻ lữ hành cô độc trong mê lộ ngôn từ. Những câu chữ tuôn trào tưởng chừng như một giải thoát, nhưng lại là sợi dây trói buộc mình vào một thế giới … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Nguyễn Thị Khánh Minh, Văn Chương Hai Bờ Sương Khói…

Huệ Đan: Hư Không Giữa Lòng Bàn Tay

Ta có gì giữa lòng bàn tay? Một nhành khói mỏng, một sợi nắng chiều hay một tiếng hạc bay xa khuất nẻo vô cùng? Có gì trong lòng bàn tay ngoài hư không không màu, không vị, không hình tướng, nhưng lại chứa đựng tất thảy những vọng động nhân gian? Một ngày, trên cõi phù sinh bồng bềnh như sương khói, ta ngước … Đọc tiếp Huệ Đan: Hư Không Giữa Lòng Bàn Tay

Uyên Nguyên: Tiếng Gõ Nhẹ Trên Tường Rêu…

Mỗi thời đại có những tiếng nói riêng biệt khắc họa nỗi niềm của thế hệ mình. Có người rao giảng sự vô nghĩa của tồn sinh trong hoang mang, có người lại chìm đắm giữa hỗn độn, nhưng cũng có những bậc trí giả lấy tịch lặng làm thanh âm, lấy hồi cố làm chiếc bóng soi mình. Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tiếng Gõ Nhẹ Trên Tường Rêu…

Uyên Nguyên: Đọc Tiểu Lục Thần Phong, Ngòi Bút Hoài Cảm và Hiện Thực

Nhân đọc “Bán Sách” của nhà văn trẻ Tiểu Lục Thần Phong, Love xuất bản, 2025   Người viết văn, có kẻ chỉ viết để mà viết, như phường thợ chữ, đóng cột hàng thuê, đắp câu chữ lẫn lộn như người ta đổ vữa xây nhà. Nhưng cũng có kẻ viết để mà sống, sống để mà viết, chữ là máu, văn là thịt, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Đọc Tiểu Lục Thần Phong, Ngòi Bút Hoài Cảm và Hiện Thực

Thiên Nhạn: Hoa Trắng Vượt Trên Sóng Cả

Tác phẩm Siddhartha của Hermann Hesse, tựa như một đoá hoa nở giữa lòng văn học nhân loại, đã vượt qua những ranh giới của ngôn ngữ và văn hóa để gieo hạt tư tưởng sâu sắc về hành trình tâm linh. Hành trình ấy, qua ngòi bút của Ni Trưởng Thích Nữ Trí Hải trong bản dịch “Câu Chuyện Dòng Sông,” trở thành một … Đọc tiếp Thiên Nhạn: Hoa Trắng Vượt Trên Sóng Cả

Uyên Nguyên: Ba Tấm Lòng, Một Cõi Văn Chương

Cái thời mà ngôn ngữ trở thành trò chơi, chữ nghĩa bị đánh vờn chán chê thì giá trị đích thực của nó dường như đã bị quên lãng. Ngôn Ngữ ra đời trong sự phù phiếm của thời đại, đôi khi cũng bị xem là một phương tiện giải trí hơn là để truyền đạt những ý nghĩa chân thiết. Charli Charlo – người … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ba Tấm Lòng, Một Cõi Văn Chương

Uyên Nguyên: Cánh Diều Trên Triền Dốc Chữ…

“Những kẻ viết văn làm thơ trong thời đại hôm nay cứ như những kẻ lạc loài, những người ‘Di–Gan’ cuối cùng còn sót lại. Những kẻ mang nghiệp chữ trong xã hội hiện đại giống như những tay du tử mơ mộng ‘Lui về lập cõi hoa vàng náu thân’. Cái cõi hoa vàng trong tâm tưởng nhưng cũng rất hiện thực, ‘cõi hoa … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Cánh Diều Trên Triền Dốc Chữ…

Uyên Nguyên: Quê Hương, Nỗi Nhớ và Cuộc Lữ Hành Trong Tâm Thức của nhà thơ Luân Hoán

Giữa muôn trùng ký ức đan xen hiện thực, con người thường gắn kết đời mình với một vùng đất, một miền quê mà ta thân thương gọi là “quê hương.” Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, nơi bàn tay mẹ cha dịu dàng nâng niu từng bước đi đầu đời mà còn là miền thổn thức của tâm hồn, là … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Quê Hương, Nỗi Nhớ và Cuộc Lữ Hành Trong Tâm Thức của nhà thơ Luân Hoán

Tuệ Năng: Tư Tưởng Xã Hội Trong Kinh Điển Phật Giáo Nguyên Thủy | Giới Thiệu Tác Phẩm của Hòa Thượng Thích Nguyên Siêu | Hội Đồng Hoằng Pháp tái bản

Từ hai nghìn năm trăm năm trước, ánh sáng của đức Thích Tôn đã rọi chiếu khắp cõi nhân gian, soi sáng trí tuệ và tâm hồn muôn loài. Những lời dạy của Phật vừa mang giá trị giải thoát cho mỗi người mà còn là hải đăng chỉ dẫn cho sự phát triển của toàn xã hội. Qua đó, kinh điển Phật giáo Nguyên … Đọc tiếp Tuệ Năng: Tư Tưởng Xã Hội Trong Kinh Điển Phật Giáo Nguyên Thủy | Giới Thiệu Tác Phẩm của Hòa Thượng Thích Nguyên Siêu | Hội Đồng Hoằng Pháp tái bản

Huệ Đan: Từ Cuộc Lột xác Văn Học Đến Khát Vọng Giải Thoát Dân tộc

Giải Nobel Văn Học dành cho Han Kang, tác giả của tiểu thuyết “Người ăn chay” (The Vegetarian), một tác phẩm văn học xoay quanh những khía cạnh sâu xa của sự sống, thân phận con người và những quyết định cá nhân. Hơn lúc nào hết đã gợi cho chúng ta sự nghĩ ngợi về sứ mệnh của văn học Phật giáo trong bối … Đọc tiếp Huệ Đan: Từ Cuộc Lột xác Văn Học Đến Khát Vọng Giải Thoát Dân tộc