Uyên Nguyên: Từ Phù Sa Quê Hương Đến Biển Lớn Văn Học

Văn học, như những gì người ta thường ví von, là một dòng sông bất tận, không ngừng chảy, không ngừng chuyên chở. Nó mang theo ký ức, cảm xúc, những chất liệu sống động của đời người, và còn hơn thế nữa, là tiếng vọng của một nền văn hóa, một thời đại, một dân tộc. Đối với văn học Việt Nam, dòng sông … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Từ Phù Sa Quê Hương Đến Biển Lớn Văn Học

Uyên Nguyên: Cánh Diều Trên Triền Dốc Chữ…

“Những kẻ viết văn làm thơ trong thời đại hôm nay cứ như những kẻ lạc loài, những người ‘Di–Gan’ cuối cùng còn sót lại. Những kẻ mang nghiệp chữ trong xã hội hiện đại giống như những tay du tử mơ mộng ‘Lui về lập cõi hoa vàng náu thân’. Cái cõi hoa vàng trong tâm tưởng nhưng cũng rất hiện thực, ‘cõi hoa … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Cánh Diều Trên Triền Dốc Chữ…

Uyên Nguyên: AI – Giữa Lời Khen và Tiếng Chê…

AI[1], hay trí tuệ nhân tạo, không phải là một khái niệm mới. Từ hàng nghìn năm trước, con người đã khao khát tạo ra những thực thể có thể mô phỏng trí tuệ và khả năng tư duy. Trong thần thoại Hy Lạp, Prometheus[2] đã đánh cắp lửa từ các vị thần để trao cho loài người, biểu tượng cho khát vọng vượt qua … Đọc tiếp Uyên Nguyên: AI – Giữa Lời Khen và Tiếng Chê…

Uyên Nguyên: Hương Hoa Cõi Tạm

Khi cánh hoa cuối cùng buông mình theo làn gió, người ta không chỉ nhìn thấy sự chia lìa của màu sắc và hương thơm, mà còn cảm nhận vẻ đẹp vĩnh cửu của sự mong manh. Cuộc đời của nữ văn sĩ Quỳnh Dao tựa như một bài thơ vừa khép lại trong tiếng thở dài của thời gian. Nhưng ở đó, giữa từng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Hương Hoa Cõi Tạm

Uyên Nguyên: Văn Học Việt Nam Hải Ngoại: Nơi Câu Chữ Trở Thành Quê Hương…

Văn chương tựa một giấc mơ miên man, nơi những câu chuyện đời thường được thắp sáng bằng ánh sáng của trí tưởng tượng và tâm hồn. Nhưng giấc mơ ấy, giờ đây trong thế giới của người Việt hải ngoại, đôi khi hóa thành một cơn mộng mị buồn, lẩn khuất giữa hiện thực khắc nghiệt của cuộc sống lưu vong. Chúng ta, với … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Văn Học Việt Nam Hải Ngoại: Nơi Câu Chữ Trở Thành Quê Hương…

Uyên Nguyên: Nước Mỹ, Vĩ Đại Từ Những Giá Trị Nhân Văn

Khi những giờ phút cuối cùng trước công bố kết quả bầu cử tại Hoa Kỳ dần trôi qua, một không khí căng thẳng lan tỏa không riêng trong lòng người dân Mỹ mà cả trên thế giới. Hơn bao giờ hết, điều được gọi là “sự vĩ đại” của quốc gia này – điều luôn được ca ngợi và nhắc nhở – một lần … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Nước Mỹ, Vĩ Đại Từ Những Giá Trị Nhân Văn

Uyên Nguyên: Quê Hương, Nỗi Nhớ và Cuộc Lữ Hành Trong Tâm Thức của nhà thơ Luân Hoán

Giữa muôn trùng ký ức đan xen hiện thực, con người thường gắn kết đời mình với một vùng đất, một miền quê mà ta thân thương gọi là “quê hương.” Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, nơi bàn tay mẹ cha dịu dàng nâng niu từng bước đi đầu đời mà còn là miền thổn thức của tâm hồn, là … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Quê Hương, Nỗi Nhớ và Cuộc Lữ Hành Trong Tâm Thức của nhà thơ Luân Hoán

Uyên Nguyên: Việt Nam, Khi Nobel Văn Học không cầu mà, có…

Han Kang là một nhà văn Hàn Quốc, nổi tiếng nhất với tiểu thuyết “Người ăn chay” (The Vegetarian), tác phẩm đã giành giải thưởng danh giá Man Booker International Prize vào năm 2016. Bà sinh ngày 27 tháng 11 năm 1970 tại Gwangju, Hàn Quốc, xuất thân trong một gia đình văn học — cha của bà, Han Seung-won, cũng là một tiểu thuyết … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Việt Nam, Khi Nobel Văn Học không cầu mà, có…

Uyên Nguyên: Phạm Duy, Về Đâu Cuối Con Đường Cái Quan…

Phạm Duy (1921 – 2013), tên tuổi lẫy lừng trong nền âm nhạc Việt Nam thế kỷ 20, không chỉ để lại dấu ấn với hàng nghìn ca khúc mang đậm âm hưởng dân tộc, mà còn khiến biết bao thế hệ người Việt phải suy ngẫm về nhân cách, tâm tư và hành trình đầy thăng trầm của ông. Cuộc đời Phạm Duy là … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Phạm Duy, Về Đâu Cuối Con Đường Cái Quan…

Uyên Nguyên: Tiễn Chú Lên Đường, Nơi Ga Cuối

“Ga Cuối Đường Tàu” của Chú Huy Phương, chưa hẳn đã là ga cuối. Cái ga cuối vẫn mãi là nỗi khắc khoải bến Quê Nhà! Trong rất nhiều nhà văn, thơ, nhạc và họa tôi có dịp chụp chân dung, Chú Huy Phương là một trong mấy vị tôi chụp nhiều hình nhất, nhưng số lượng những vị này rất ít ỏi. Chú, trong … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tiễn Chú Lên Đường, Nơi Ga Cuối

Uyên Nguyên: “Triết, mày qua chỉ chú cái này…”

Mấy hôm trước Chị Hạnh Tuyền có nhắn tin: “Triết ơi, viết cho chị ít dòng tưởng niệm Chú Điểm”. Giữa trận đại dịch, nhiều người thân quen rảo bước đi. Có người đi trong âm thầm, có người ra đi giữa sự huyên náo. Tôi như thằng say chìm sâu trong cơn mộng mị mùa sinh ly, dù nhận được tin nhắn của Chị … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Triết, mày qua chỉ chú cái này…”

Uyên Nguyên: Nghiêng Lòng Sám Hối Với Tiền Nhân…

Niên trưởng Nguyên Thân Lê Khắc Kỷ phát biểu trong Lễ Thọ, 85, của Sư Huynh Phổ Hòa (Hồng Liên Phan Cảnh Tuân) tại Trung Tâm Thích Quảng Đức (Ảnh: Quảng Pháp) Trận dịch Covid19 như ngọn gió mùa Santa Ana Winds thổi ngang tràn ngập lên thành phố, nhưng không hầm hập nóng, mà dâng thêm lạnh. Người ta vẫn không tin hay vẫn chưa … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Nghiêng Lòng Sám Hối Với Tiền Nhân…

Chân dung: Nguyễn Duy Quang

Con người ta sống thì khó, chứ chết sao dễ quá! Riêng Anh chọn sống cô độc, rồi chết cũng cô độc. Cheo leo giữa sự sống và chết, niềm cô độc có khi khiến ta nhiều lúc tưởng mình đã chết lâu rồi, từ dạo ta im lặng quay lưng với mọi thứ phù phiếm kinh động… Phòng khách chật, tối tăm và nóng … Đọc tiếp Chân dung: Nguyễn Duy Quang

Uyên Nguyên: Tiếng Chuông Xanh Lại Một Vừng Sử Xưa

  Nửa đêm, có tiếng chuông nhà thờ đổ giòn, vang vọng. Xa xăm lại nhớ tiếng Đại Hồng Chung trên đỉnh Đồi Trại Thủy. Tuổi thơ nghe chuông và hít mùi bông Sứ, hồn nhiên trèo lên cỡi con rồng đá… mà bỗng dưng lớn! Nửa đêm, trong giấc mơ nghìn trùng, có Thiên Nữ nơi cung trời hạ giới, tay nâng ấm trà … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tiếng Chuông Xanh Lại Một Vừng Sử Xưa

Uyên Nguyên: Giữa thời ma cao muôn trượng…

Do mức độ vô lối thiếu văn hóa, lộ liễu bất chấp ngày càng trầm trọng của nhân vật được biết là Pham Trinh (Phạm Trần Công Trình), có đạo hiệu là “Thích Đồng Long” còn có một nick khác là Tâm Thị trên diễn đàn facebook những ngày vừa qua, nghĩ đã vượt quá sự bao dung của chư Tăng, Phật tử và có tầm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Giữa thời ma cao muôn trượng…

Uyên Nguyên: Bãi bờ trải mấy nương dâu, Sen chẳng vướng ngại chi bùn.

Chừng hơn 20 năm trước, tôi chỉ biết có một bác lớn tuổi, tóc bạc trắng như ông tiên hay lui tới tòa báo, gặp chị chủ bút. Lần nào bác tới, Chị và bác cũng đóng cửa văn phòng. Anh em tụi tôi ngoài này đứa dàn trang, đứa xếp trang và chữa lỗi mẫu quảng cáo cho mấy tờ tuần báo của nhiều … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Bãi bờ trải mấy nương dâu, Sen chẳng vướng ngại chi bùn.

Thích Quảng Độ: TÂM THƯ v/v tạm ngưng các hoạt động của Viện Hoá Đạo và VPII, không còn Hội Đồng Lưỡng Viện

Lời thưa của Uyên Nguyên: Cho đến nay, vẫn còn có rất nhiều vị, vô tình hoặc hữu ý, tự nhận hoặc ngộ nhận về GHPGVNTN. Tất nhiên nếu không am tường, người ta không phân định được quyền hạn của VPII/VHĐ (hải ngoại) thì rất giới hạn so với Viện Hóa Đạo quốc nội. Ví như ở điều 2, Tâm Thư đã nêu: “Viện Hoá … Đọc tiếp Thích Quảng Độ: TÂM THƯ v/v tạm ngưng các hoạt động của Viện Hoá Đạo và VPII, không còn Hội Đồng Lưỡng Viện

Uyên Nguyên: Lòng Như Muối Xát Chưa Tan! Hay đọc lại “Lý Sự Bất Dung Thông” của Thích Tâm Không

Bây giờ, bao nhiêu sự kiện như cuốn phim quay ngược, gợi nhớ biết bao nhiêu kỷ niệm. Mà đã là kỷ niệm của nửa đời người, có lẽ chắt lọc lại, chỉ chọn những gì thương quý để thấy nhẹ nhõm chứ không ôm giữ những đau buồn. Tôi nghĩ ai cũng vậy thôi. Trên khuôn mặt của mỗi người thoáng thấy những vết … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Lòng Như Muối Xát Chưa Tan! Hay đọc lại “Lý Sự Bất Dung Thông” của Thích Tâm Không