Uyên Nguyên – Việt cộng sợ… Việt cộng!

Mỗi khi chuẩn bị viết một bài mới cho blog, tôi tâm tâm niệm niệm không buông những lời độc địa, nhất là lúc này đang vào mùa Xuân. Nhưng cái xứ mình lắm sự buồn thảm tai ương xảy ra từng giờ. Gần nửa năm nay chuyện ông Bá Thanh rôm rả, sức vóc như con mãnh thú khi không một hôm trúng tên, ngã … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Việt cộng sợ… Việt cộng!

Uyên Nguyên – Thơ Ngô Vân Quy, Phù Sa Lớp Lớp Khai Bồi

Thơ Tôi Có Dáng Em Ngồi, tác giả Ngô Vân Quy, Lotus Media tái bản tại Hoa Kỳ, 2016 Tranh: Họa sĩ Ðỗ Duy Tuấn – Trình bày: Uyên Nguyên Sau khi thưởng thức trọn vẹn thi tập này, tôi lần giở những tập thơ của Ngô Vân Quy đã xuất bản (có đánh dấu* sau đây) để dõi xem hành trình thơ anh sãi dài bao … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Thơ Ngô Vân Quy, Phù Sa Lớp Lớp Khai Bồi

Uyên Nguyên – “Ðưa tay ta vẫy ngoài vô tận”*

“Hận thù có thể xóa được dễ dàng thôi, nhưng u uẩn của những hồn oan đáy biển vẫn ám ảnh tâm tư. Người sỗng vẫn mang mãi ân tình của người đã chết, dù trên rừng hay dưới biển, vì oan nghiệt riêng tư hay vì tình chung dân tộc. Xưa Nguyễn Du đã làm “Văn tế thập loại chúng sinh”; không chỉ là … Đọc tiếp Uyên Nguyên – “Ðưa tay ta vẫy ngoài vô tận”*

Uyên Nguyên – Có khác gì không, ‘ngày tận thế?’

Ðạo gia có câu: ‘Ðại tử nhất phiên,’ mỗi ngày đều chết đi. Nghĩa là mỗi ngày ta phải tự làm mình ‘chết’ đi, để làm mới lại mình. Và mới, theo nghĩa tích cực. Hay còn có cách nói khác nữa, là hôm nay chúng ta hãy sống như thể là ngày mai sẽ chết. Ý cũng cùng một nghĩa tích cực, là nhắc nhau sống thật tốt … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Có khác gì không, ‘ngày tận thế?’

Uyên Nguyên – Mộng của ban đầu như lá trút…

Đi về trong thế kỷ sau Nhìn trong mắt thấy đời đau trong mình (Bùi Giáng)   Ta thấy em về xanh lá biếc, thành thị điêu tàn khóc hồng hoang. Ta thấy em về trưa nắng lóa, mắt nhòa ánh lửa phất phơ bay. Ta thấy em về xanh tiếng hát, từng chiếc lá bay tựa gót hài, mỗi chiếc lá rơi hình giọt … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Mộng của ban đầu như lá trút…

Uyên Nguyên – Núi ngàn năm chờ một cơn trở mình

Chùa Hải Ðức, Nha Trang Ưu Thức đọng thơm vóc dáng Người (Khắc thơ lên gốc Bồ Ðề – Luân Hoán)   1. Thuở nhỏ nhà ở dưới chân một ngôi chùa tọa lạc trên đỉnh núi, tuổi thơ tôi tinh nghịch treo trên những đọt nắng lung linh của mấy giàn bông Sứ rợp bóng sân, hương lay ngát những mùa Rằm. Ngày đó … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Núi ngàn năm chờ một cơn trở mình

Uyên Nguyên – July 4th, mừng Hợp Chủng Quốc một lá cờ…

July 4th, người đàn bà mất chồng ra nghĩa trang ướm chỗ nằm. Nước Mỹ hợp chủng quốc, năm mươi tiểu bang chỉ có một ngọn cờ. Xung quanh một tượng đài, người ta đắp lên nhiều ngôi mộ. Nắng trưa khô hạn, con rồng đá trong khu nghĩa trang Việt Nam nằm chầu trong bể cạn, không thấy bóng rồng bay lên. Chỉ thấy một con … Đọc tiếp Uyên Nguyên – July 4th, mừng Hợp Chủng Quốc một lá cờ…

Uyên Nguyên – “Bụi Ðường Dài Gót Mỏi Ði Quanh”

Ðâm sầm vào nỗi buồn của chính mình, buộc phải đi cho hết. Mong chóng qua! Con đường có những bảng tên, những khúc quanh, rẽ ngôi mà vẫn dài như vô định; Xăm sói vào nỗi buồn của chính mình, mong đặt tên cho một cuộc tình, vì cuộc tình nào qua đều có những tên gọi rất đỗi thiết tha… Ði hết buổi … Đọc tiếp Uyên Nguyên – “Bụi Ðường Dài Gót Mỏi Ði Quanh”

Uyên Nguyên – 21/06, ngày hội Làng Rối và Tự Do Im Lặng!

ÐỖ TRUNG QUÂN: Tôi chỉ là nhà thơ viết báo – viết mảng văn hóa âm nhạc – kịch, sân khấu , hội họa , điện ảnh …vv. vừa viết vừa đọc và vừa học – nhìn lại 30 năm cầm bút cái may mắn nhất là tôi khg hề lột truồng đời tư ai , khg hề trấn lột ai, khg hề bôi nhọ ai … Đọc tiếp Uyên Nguyên – 21/06, ngày hội Làng Rối và Tự Do Im Lặng!

Uyên Nguyên – Bóng mát Mẹ Cha…

Cám ơn cha đã cho con hạt bụi, vo tròn trong bụng mẹ cút côi Trầm Tử Thiêng   Bạn bè bữa nay có người nhắn tin, có người thì gọi điện thoại chúc nhau nhân “Ngày của Cha”. Ðầu dây bên kia bạn nói như thể tin chắc mình là “người cha cô độc”: – Father’s Day ở nhà một mình hả? Mình cười, trả … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Bóng mát Mẹ Cha…

Uyên Nguyên – Father’s Day, ngày đã lặng lẽ…

Thi sĩ Viên Linh, Chủ nhiệm kiêm chủ bút Nguyệt San Khởi Hành, USA (ảnh: Uyên Nguyên) Có một bài thơ khóc con… 1. Ðọc văn học sử Việt Nam, thời Minh Mạng, có kẻ khóc vợ, mà khóc như thủ khoa Bùi Hữu Nghĩa 裴有義 (1807-1872), hiệu Nghi Chi (儀之), thì nghĩ trước sau chắc chẳng ai bằng! Ðất không phải chồng, sao em gởi … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Father’s Day, ngày đã lặng lẽ…

Uyên Nguyên – Tiếng xào xạc chưa lắng yên!

Mỗi lần về thăm Mẹ, tôi thấy trên kệ, bên cạnh những tấm ảnh của mấy anh em tôi, còn có hình của Gâu Gâu. Ở nhà đặt tên cho nó như vậy từ hồi Mẹ ẳm nó về, nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay. Hơn 20 năm sau, nó già, nằm liệt một thời gian dài một chỗ, nhìn quanh và những … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Tiếng xào xạc chưa lắng yên!

Uyên Nguyên – Quanh quanh cái ÐÈN CÙ ối a là TÔI MUỐN BIẾT…

If you really wanna to know… 1. Hôm ngồi với anh Bảo, anh đề nghị tôi tập trung viết nhiều về đề tài xã hội. Xã hội ở đây là Việt Nam. Anh nói với vẻ khẩn thiết và đầy khích lệ. Phần mình, từ hôm xảy ra vụ bạo động ở Bình Dương, tôi thấy canh cánh trong lòng nỗi ưu tư. Vấn nạn … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Quanh quanh cái ÐÈN CÙ ối a là TÔI MUỐN BIẾT…

Uyên Nguyên – Dọn nhà, dọn mình…

Đêm của tôi,  một chỗ riêng ngồi  lặng Nhịp thời gian hăm hở xây thành – UN Mỗi lần dọn nhà cũng giống như dọn mình. Giữa ngổn ngang xưa cũ, có những điều muốn bỏ đi nhưng cũng có những điều muốn giữ lại. Giữ, có khi không biết để làm gì? Cảm xúc bấy giờ không phải là mình đang đắm chìm ngây ngất với … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Dọn nhà, dọn mình…

Uyên Nguyên – Thương Em “Một Ðời Nước Ngược”

Phóng Viên Ngọc Lan, Khôi Nguyên (đứng) với ca sĩ Thu Phương và Trần Thu Hà (ảnh: Uyên Nguyên) Chị đến tòa soạn, chừng cũng đã vài bận. Lần này lại đến để tham gia buổi phỏng vấn do phóng viên Ngọc Lan thực hiện. Ði với chị còn có ca sĩ Thu Phương. Nhân duyên là, cả hai chị, ca sĩ Trần Thu Hà và Thu Phương sẽ góp … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Thương Em “Một Ðời Nước Ngược”

Uyên Nguyên – Hòa giải, tại sao không?

Cái còn vĩnh viễn là Người Việt Nam Hoàng Cầm 1. Nhiều lúc nghĩ lại, có hai người “cộng sản” trong gia đình tôi. Người thứ nhất tôi gọi bằng Ông Dượng, chồng của Bà Dì, tức vai chị của Ngoại. Người kia tôi gọi bằng Bác, hay Dượng rể. Cả hai không phải là người miền Bắc, nhưng vào bưng biền từ hồi kháng chiến chống … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Hòa giải, tại sao không?

Uyên Nguyên – Quách Thoại, một hồn thơ tức tưởi

  Tóc xanh tươi ta vội vã lên đường (Quách Thoại) Chưa hẳn buổi ấy, ra đi sớm sủa, là bất hạnh! Yểu mệnh, có thể là điều đã khiến chúng ta kinh hãi, nhưng với Quách Thoại thì hình như ông chỉ xem nó như một lần hạ màn cuối tuồng, nói theo cách của nhà văn Mai Thảo: Hạ màn, thế kỷ hết … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Quách Thoại, một hồn thơ tức tưởi

Uyên Nguyên – Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng*

… là tiếng thơ đổi giọng của một loài chim đi từ cõi xa xưa của vô biên tế kiếp trong lòng sâu thẳm của Tính Mệnh Quê Hương. PHẠM CÔNG THIỆN   Có mùi hương của gạo ngày… tháng…, 2006. Từ dãy hành lang, Ông chẳng buồn nhìn tôi đang ngồi đối diện, mà dõi mắt nhìn xa xăm xuống mảnh vườn tự tay … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng*