Uyên Nguyên: Thân phận “Người Vượt Biển”

Cảm nhận lúc đọc “BOAT PEOPLE” của Carina Hoàng “Trong rêu xanh ngân ngật bóng sơn hà Lướt hải phận về dưới trời cố quốc.” Viên Linh – Thủy Mộ Quan Anh Ðinh Quang Anh Thái gọi tôi sang văn phòng, rồi giới thiệu với chị Carina Hoàng, tác giả quyển “BOAT PEOPLE”, nhân buổi sáng hôm nay chị vừa đến toà soạn để làm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thân phận “Người Vượt Biển”

Uyên Nguyên: Tháng 4 đọc thơ Trần Mộng Tú, mấy câu đẹp giữa lạ thường

Nhà thơ Trần Mộng Tú (ảnh: Uyên Nguyên) Hình như lần nào về thăm Little Sàigòn, nhà thơ Trần Mộng Tú đều ghé đến tòa soạn. Từ chỗ tôi ngồi, nghe đâu đó giọng cười giòn giã, tự nhiên của Chị cùng bằng hữu qua một vài mẫu chuyện. Thảo nào, tôi nghĩ thơ Trần Mộng Tú vì vậy, nhất là những bài tưởng theo … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tháng 4 đọc thơ Trần Mộng Tú, mấy câu đẹp giữa lạ thường

Uyên Nguyên: Soi bóng mình trong thơ Lệ, đáng yêu!

Ở CHI XA XA MÚT CHỈ CHÂN TRỜI – Thơ Trần Vấn Lệ Lotus Media xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ. Bìa và trình bày: Uyên Nguyên ISBN: 978-1545498095 © Tác giả và Lotus Media giữ bản quyền, 2017 Lệ trao cho tôi tập bản thảo thơ mới, rồi nói: “anh gởi em trái tim và hồn phách của anh cho em”. Lệ muốn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Soi bóng mình trong thơ Lệ, đáng yêu!

Uyên Nguyên: An vị Phật, an vị Ta…

Có vị Phật tử nọ bỏ bạc ngàn mua được tượng quý, lặn lội leo núi đến tận thảo am thỉnh Sư về thiết lễ an vị Phật. Ðến nơi tỏ tấc dạ ân cần nhưng Sư một mực từ chối. Chỉ mời khách uống trà, nghỉ mệt trước khi tiễn lui về. Trên đường xuống núi, lòng tiu nghỉu như diều đứt dây, song nửa đường gặp chú Tiểu đang gánh … Đọc tiếp Uyên Nguyên: An vị Phật, an vị Ta…

Uyên Nguyên: “Văn Hóa Thuần Túy”

Thầy Tuệ Sỹ (ảnh: Facebook) Một ngày, bỗng, sợ chữ nghĩa! Khi chữ nghĩa trở thành một thứ của cải riêng, cho một triều đại, hay một đế vương. Và một ngày bỗng nhiên ngẫm ra, rằng, chữ sắt như dao, kẻ chơi dao có ngày đứt tay là nhẹ, nặng thì vong mạng! Một ngày, nghe người ta kháo nhau con chữ này, câu văn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Văn Hóa Thuần Túy”

Uyên Nguyên: Zen

Hoa úa vẫn còn chút nuối, nên giữ thêm ít ngày. Hương thơm đã bay đi, thoang thoảng để lại mùi nước lợm. Nhiều tháng không ngủ giấc thường, đã thành thói quen. Hôm nay quyết tâm tắt đèn ngủ sớm. Quá nửa đêm mắt nhắm mà tâm trí vẫn xoay vần. Ðành bật dậy, chong đèn tìm sách đọc chờ mỏi mắt. Vớ phải quyển … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Zen

Uyên Nguyên: Tiếng Ðại Hồng Chung Trên Ðồi Trại Thủy

Ðại hồng chung, 1961, đồi Trại Thủy – (ảnh: Vu) Hồi nhỏ trèo núi lên chùa, hay ra chòi chuông, thấy Ðại Hồng Chung không dám nghịch, chỉ chạm tay vào vách đồng mà không hiểu trên chuông trạm khắc những chữ gì, nhưng nghe chuông vẫn thích! Ðạo không hễ đọc được chữ thì liễu tri! Hơn 40 năm, sự Ðời sự Ðạo tương … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tiếng Ðại Hồng Chung Trên Ðồi Trại Thủy

Uyên Nguyên: Biên địa, máu vẫn ứa từ trong ruột Ðất

Những đoàn người toàn thân phủ màu cây rừng, nồng mùi thuốc súng, lầm lũi đi từ trên đồi xuống, và trong rừng cây âm u bước ra. Họ im lặng, nói bằng “những đôi mắt hình viên đạn”. Phía sau và trước còn nghe tiếng pháo dồn tới, và đuổi theo. 17 tháng Hai, 2017, cuộc chiến chưa tàn, biên địa xanh rì màu … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Biên địa, máu vẫn ứa từ trong ruột Ðất

Uyên Nguyên: Nỗi bi thiết của một dân tộc

Trước đây, cũng nhân một sự kiện liên quan lá quốc kỳ, mà tôi viết xuống suy nghĩ riêng của mình, bài viết còn lưu lại trên Blog Uyên Nguyên, tựa “Ngọn Cờ Nhân Nghĩa”. Nay cũng nhân chuyện lá quốc kỳ vàng, đỏ v.v… tôi thấy mình cũng muốn bày tỏ một điều gì, cho dù điều đó rất riêng tư, song trước lúc … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Nỗi bi thiết của một dân tộc

Uyên Nguyên: Ðể Phật ở đâu?

Có ông Phật tử nọ trèo qua chín ngọn đồi tầm Sư hỏi đạo. Ðến khi bước vào thiền thất không thấy Sư đâu,  nhìn quanh cũng không thấy ảnh tượng Phật, thiền thất trống không. Ngoài sân nhác thấy  bóng Chú Tiểu quét lá rụng, liền tiến gần hỏi: “phàm ta nghe các bậc thầy dạy nơi tư gia không nên chưng bày ảnh, tượng Phật nhiều, nay đến thiền thất cũng không thấy ảnh, tượng Phật. Há … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ðể Phật ở đâu?

Uyên Nguyên: Văn Công Mỹ, Bài Lục Bát Rong Buồn

Dạo Ðàn Bên Sông, Thơ Văn Công Mỹ – Lotus xuất bản, 2014, tại Hoa Kỳ Ðọc bài Rong Buồn trong tập thơ ‘Dạo đàn bên sông’ của Văn Công Mỹ 1. Ở xa về thăm nhà, vài bận ghé vào ‘Sông Trăng,’ nhưng thuở đó đâu biết anh là chủ nhân, càng không biết chủ nhân là một nhà thơ. Bến sông mùa trăng, những … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Văn Công Mỹ, Bài Lục Bát Rong Buồn

Tuấn Khanh: Biển Ðông

Biển Đông Sáng tác: Tuấn Khanh Quốc Khanh & Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi Biển ngàn đời là nỗi ám ảnh sâu, im chìm trong tiềm thức rồi bất giác hiển linh thành cõi mông mênh lồng lộng quê nhà. Đó là cảm giác thường trực của những lần lang thang xuống bãi. Thuở còn đi học ở Việt Nam, tôi trót mê đắm mấy … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Biển Ðông

Uyên Nguyên: Những Anh Hùng không quay lại!?

Mừng ngày Lễ hội hóa trang Halloween. Trời vừa sậm tối, thần tiên, siêu nhân… dạo phố, tôi bâng khuâng đứng trên bờ mộ bia. Ở đây là cõi chia lìa, mà sao mỗi lúc lại tha thiết gần. Nữ Thần Chiến Thắng Samothrace ở nghĩa trang mất đầu nên lúc buồn làm sao có thể gục mặt khóc? Phật Tổ vẫn ngồi im trong hốc đá, tiếng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Những Anh Hùng không quay lại!?

Uyên Nguyên: 20/10, Ngày Phụ Nữ Việt: ‘Phái đẹp chẳng thèm ưu tiên*’

Nhân đọc bài của Nguyễn Ðình Bổn, trên trang Facebook   Hôm nay 20 tháng 10, Ngày Phụ Nữ Việt Nam, bỗng nhớ trong số entry cũ có chép giữ một bài thơ của Trương Phước Lai, đăng trên trang Văn Chương Việt hai năm trước đây. Bài có đoạn: “… chỉ giản đơn điều ước Nước Việt mình, xuất khẩu gì cũng tăng trừ ‘gái’ (chị em thôi xếp … Đọc tiếp Uyên Nguyên: 20/10, Ngày Phụ Nữ Việt: ‘Phái đẹp chẳng thèm ưu tiên*’

Uyên Nguyên: Có điều gì theo tan tác… bay!

Thương về các em học sinh vùng bão…   Nghĩ hồi còn ở Việt nam, mình đi học, đạp chiếc xe đạp cộc cạch là thê thảm lắm rồi! bây giờ hơn 25 năm sau, nhìn lại các em đến trường vẫn bằng đôi chân đất, lấm bùn ở những lúc “trời hành cơn lụt mỗi năm”, thiệt thấy thương quá! Mấy lần, tôi cứ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Có điều gì theo tan tác… bay!

Uyên Nguyên: Lũ từ trời, và lũ do người…

  Đua nhau làm thủy điện cho tài nguyên cạn kiệt, rồi đua nhau xả đập cho dân tình khốn đốn. Bất lương! – Lão Nông (Võ Ðắc Danh) 1. Ðọc hết một bản tin “Mưa lũ miền Trung vẫn diễn biến phức tạp,” mình mới thấy mức độ “phức tạp” của nó ở cuối bài: Hiện lũ các sông từ Thừa Thiên Huế đến bắc Khánh Hòa … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Lũ từ trời, và lũ do người…

Uyên Nguyên: Thơ Trần Vấn Lệ, Nỗi Nhớ Khôn Nguôi

Quán Cóc Bên Ðường – thơ Trần Vấn Lệ Lotus Media xuất bản tại Hoa Kỳ, 2016 Bìa và trình bày: Uyên Nguyên Ảnh: Nhật Giang Thơ anh dập dồn những hoài cố “cảm khái từ lòng hoang liêu”. Những bóng hình dĩ vãng cứ mãi dậy lên trong trí tưởng anh mọi nhung nhớ day dứt, cứ mãi phập phồng trong trái tim anh bao … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Trần Vấn Lệ, Nỗi Nhớ Khôn Nguôi

Uyên Nguyên: Dạy cho con tiếng nói Việt Nam, biết yêu màu da…

Viết cho hai con, Nguyên Việt và Uyên Nguyên Năm đó, cộng đồng Người Việt Little Saigon sục sôi vì “lá cờ đỏ của Trần Trường,” anh em Gia đình Phật tử Miền Quảng Ðức cũng theo chân đồng hương xuống đường bày tỏ thái độ. Cuộc đấu tranh kéo dài 52 ngày đêm. Hồi đó, mình còn ở Los Angeles. Rồi có một hôm, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Dạy cho con tiếng nói Việt Nam, biết yêu màu da…