Làm nhẹ đi để bay lên

Một tâm thức và một thế giới huyễn mộng, một cõi tuyệt mù chữ nghĩa… mỗi mẩu truyện cực ngắn trong Tháp Kền Kền của Hoàng Long sẽ dẫn dắt mình băng qua những bãi sương hao trên mặt đất hoang vu, đến trước những cánh cửa tri thức ảo ảnh, rồi chính mình phải chọn việc đóng hoặc mở nó. Dù vậy, phía bên … Đọc tiếp Làm nhẹ đi để bay lên

Nguyễn Ðình Bổn, tự tại “giữa trần gian và địa ngục”

Ði không? Người đàn bà gần như lao ra sau câu mời mọc đúng điệu ấy. Ả đã quá lạnh, quá sợ hãi và quá thất vọng đến nỗi điều mà ả chờ đợi bây giờ không nhất thiết là những tờ giấy bạc mà chỉ đơn giản là một nơi nào đó có thể sưởi ấm, có thể ăn chút ít.Và ngay giờ đây, trong lúc tìm cách túm chặt lấy cái mà mình chờ đợi, ả vẫn cảm giác rằng nó … Đọc tiếp Nguyễn Ðình Bổn, tự tại “giữa trần gian và địa ngục”

Xuân… hai mươi năm ngoài viễn xứ!

Em ạ một năm giáp vòng anh đếm đủ ba trăm sáu mươi lăm ngày Xuân nên mảy may chẳng thiết Xuân trời huênh hoang Mai vàng Ðào thắm bánh Tét Chưng xanh hồng hồng xác pháo níu chân thon áo dài vải lụa dung dăng dung dẻ Anh thấy Xuân cười tươi đủ mười ngón tay anh mân mân đếm lên rồi lại đếm xuống … Đọc tiếp Xuân… hai mươi năm ngoài viễn xứ!

Uyên Nguyên: Bay vào vô tận nhất nguyên

  Niệm ma-ta một niệm Ơn phước gặp ma-người (tr.73) Nhiều người nói thơ Nguyễn Lương Vỵ khó đọc. Mà khó đọc thật! Từ Hòa Âm Huyết Âm Tinh Âm Thất Huyền Âm, thơ Vỵ là tiếng rống người-ma. Ma ở cõi sống nói tiếng của mình. Người nghe nhưng không thể hiểu. Không hiểu, sao vẫn thấy thấm tháp!? Câu thơ nay kiên khổ Lì … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Bay vào vô tận nhất nguyên

“Tôi ơi đừng tuyệt vọng”

Cuối năm khóc bạn, Thanh và Ngọc… 1. Trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, bạn chọn sự chết cho cả hai vợ chồng, như cách bảo vệ tình yêu, gia đình mà bạn chấp tưởng. Dù sao sự chọn lựa như vậy chưa bao giờ là một giải pháp tốt, và là điều dễ chịu cho người đi và ở. Mấy ngày liền, mình vẫn … Đọc tiếp “Tôi ơi đừng tuyệt vọng”

Yêu tôi nào phải, cái tôi riêng…!?

Buổi sáng đọc lại thơ Ngô Tịnh Yên, “Lãng Mãn Năm 2000”   Từ “gánh thơ qua những chợ đời,” rồi gánh đời trên đôi vai mỏng, Ngô Tịnh Yên đi tiếp hành trình thơ Lãng Mạn Năm 2000. Cõi thơ một mình viết xuống, con chữ đau theo nỗi cách lìa, như những giọt nước mắt chẻ ra muôn nhánh sông, trôi về những tàn … Đọc tiếp Yêu tôi nào phải, cái tôi riêng…!?

Tuồng chưa diễn trọn đã thay vai người…

1. Người dựng lên những tấn tuồng ta làm con rối giữa muôn mắt nhìn từng ngày thấm nỗi điêu linh thấy nhân gian chỉ một vòng loanh quanh giáp lại một vòng chúng sanh tuồng chưa diễn trọn đã thay vai người hôm qua bạn khóc cười tôi hôm nay tôi chợt ngậm ngùi bạn ta. Cười đi em cho hả hê để sau … Đọc tiếp Tuồng chưa diễn trọn đã thay vai người…

Nguyễn Tấn Cứ, chơi thơ lút cán đời mình…

Ðọc thơ Nguyễn Tấn Cứ đăng trên các diễn đàn Tiền Vệ, Da Màu, Văn Chương Việt   Như tiếng chát vỗ trên da thịt của gã say tình, thơ Nguyễn Tấn Cứ là thanh âm, ảnh chiếu đam mê của đời sống tục lụy, nhưng nhờ thơ, mà thơ mộng. Mưa mưa bạc bạc vàng vàng Xanh xanh biếc biếc một hàng cô đơn Hoa hoa lá … Đọc tiếp Nguyễn Tấn Cứ, chơi thơ lút cán đời mình…

Uyên Nguyên: “Hoan hô văn hóa cởi truồng”

  Giới trí thức cởi truồng cũng đẹp kẻ ngu si giầy dép vẫn bần (thơ Lưu Ðình Vong, Hoan hô văn hóa cởi truồng, trích trong tập Thơ Giập Mật, Người Việt xuất bản 1988 tại California, Hoa Kỳ)   Chừ, có người đọc blog, rồi trách xa trách gần. Ở ngoài đời, mình giao du với bạn, nhưng trong số đó có nhiều ông nhà thơ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Hoan hô văn hóa cởi truồng”

Có còn gì thẩm sâu hơn không?

Giỗ thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, đọc những bài Minh Khúc và Tâm Dung   15 Tháng 8, nghe “Oblivion – Niềm lãng quên” và đọc thơ Nguyễn Tất Nhiên, có một cõi nào thẩm sâu hơn không!? Thằng thi sĩ nợ đời, trả chút văn chương. Nhưng đời này và những đời sau nữa, còn ai người nhận? Có cái gì thẩm sâu hơn … Đọc tiếp Có còn gì thẩm sâu hơn không?

cũng đậm đà tan biến theo thời gian…

Bây giờ mỗi khi ngang qua các giao lộ đèn xanh đèn đỏ tôi biết mình đã già nua hơn vì tiếng còi người sau thúc tới. Khái niệm thời gian biến mất vì bao nỗi hân hoan đã hun hút sâu sau mỗi khúc quanh đời mình… Niềm vui là những đóa hoa nở rộ, mà sắc màu loang tím ngát hồn. Có khi nào … Đọc tiếp cũng đậm đà tan biến theo thời gian…

Chào em vàng hoe nắng rạ

Sáng ra em chào vàng hoe nắng rạ, mặt trời rụng xuống trần gian anh ê a ngồi hát, hát khúc đồng dao của thời chưa lớn, nhìn cuộc đời muôn ngả mỹ miều, như cánh xòe óng ả con công đang múa… Con công hay múa nó múa làm sao? Nó rụt cổ vào nó xòe cánh ra Nó đỗ cành đa nó kêu … Đọc tiếp Chào em vàng hoe nắng rạ

Tiếng nói vô cùng tiếng nói câm…*

1. Buổi sáng thức dậy, lòng chợt nhẹ như tơ, thấy đời là những dòng sông lặng lẽ, cuộn xa bờ. Bạn bè đâu đó vẫn mang chung một niềm ước vọng, an lành! Mạch sông chảy trôi, đã băng qua những ghềnh, sẽ tấp giạt mấy bến. Nước có đau phận dặm trường, và đá có còn phũ sầu rêu phong. 2. Buổi sáng bừng mắt trông … Đọc tiếp Tiếng nói vô cùng tiếng nói câm…*

Bất ngờ trong suốt cỗi lòng

Em như nhiên nuột nà phơi da trắng bì bạch anh tình cờ ngó ngang bờ giậu chói chang trời xanh màu thiên thanh. Em thanh tân thanh tâm trắng ngần ký ức, bất ngờ anh trong suốt cỗi lòng minh nhiên… (瑤階獨步秋懷促。 不如徑來籬下菊花香, ) Dao giai độc bộ thu hoài xúc. Bất như kính lai ly hạ cúc hoa hương* Thơ thẩn nghĩ thu … Đọc tiếp Bất ngờ trong suốt cỗi lòng

trôi theo dòng sông thức động

Buổi chiều cà phê một mình, và đọc thơ Nguyễn Tấn Cứ.   Gì thì gì hoa xuân vẫn úa trên cành xuân tình yêu đôi lứa rồi cũng vàng vọt theo. Buổi chiều nơi quán vắng anh ngồi một mình giữa hai hàng ghế buồn thiu như mộ bia sắp. Ván cờ tàn người đã quay đi không tiếc rẻ, mà lòng còn man man mộng tạc thù! Ly … Đọc tiếp trôi theo dòng sông thức động

Boston, buổi sáng Tình Yêu bị đánh cắp

Boston một lần ghé lại với anh Trần Trung Ðạo và Phan Trung Kiên   1. Người nghệ sĩ trên đường phố chiều nay thổi điệu kèn buồn thành phố lặng im cho đôi tình nhân nắm chặt tay hơn. 2. Màu cờ uá trên tòa nhà cổ đêm Boston buồn thiu. Ngọn nến vàng cháy ún nước mắt tràn lên hết những con đường đã pha màu huyết … Đọc tiếp Boston, buổi sáng Tình Yêu bị đánh cắp

Thơ Lê Giang Trần: Vãng sanh hết những hôn trầm nhân duyên

Buổi tối đọc thơ Lê Giang Trần ở Mặc Cốc  Lòng luôn niệm Ðại Nguyện Ðịa Tạng Vương Bồ Tát là nhịp tim nhịp thở khởi niệm là nương nhờ thậm thâm là chân thật ôi tâm Kinh Kim Cương đã quay về Pháp Cú tỉnh dậy giữa khuya lơ nằm im theo hơi thở. (Tim lưu vong, tr.129) Trạm Người Quá Bước, là cuộc … Đọc tiếp Thơ Lê Giang Trần: Vãng sanh hết những hôn trầm nhân duyên

Lục Bát Thiên Cơ

Đọc lục bát Hoài Khanh Em đẹp như một vần thơ Lục Bát dậy má hồng con gái tuổi 16 tròn trăng em xõa tóc hong khô bên bờ suối cạn. Màu trăng đêm nay tạc vào đá núi lời yêu thương của rừng. Em về tự hỏi dung nhan, ngàn sau ta úp mặt, chẳng màn thiên cơ… Ngày 9 tháng Tư, 2013 UYÊN … Đọc tiếp Lục Bát Thiên Cơ