“Nghĩa tận” ngay bây giờ

1. Cảm nhận đầu tiên khi cầm quyển sách trên tay là, nhớ! Nhớ nụ cười và nhớ cả nước mắt. Tôi gặp Anh Vũ Ánh nhiều lần ở những dịp hội họp, nhưng ấn tượng nhất là lần bắt gặp Anh ngồi lặng lẽ trong đám tang của người anh rể. Tôi trộm nghĩ anh khóc không chỉ vì thương cho người đã khuất, mà … Đọc tiếp “Nghĩa tận” ngay bây giờ

Thua vì thằng bán độ đội nhà!

Hình minh hoạ: Giang Du Ðông   Dzô! Tiếng hò kéo dài một chập. Có khi tùy theo tình huống trận đấu mà hò reo phấn khởi lẫn thở dài ê chề. Nghe cũng vui tai! Gần 1 giờ sáng, bãi đậu xe nơi tôi làm việc trở thành một cái sân banh, một đám thanh niên bày trận thi đấu, vờn nhau, thở hùn … Đọc tiếp Thua vì thằng bán độ đội nhà!

Hướng Giải Thoát

viết cho “chú tiểu” Nguyên Túc   1. Sư lặng lẽ về núi, vui với cảnh rừng. Một hôm đệ tử tìm lên, vấn đạo: – Bạch Sư, làm sao để bước vào cửa Không? Sư vắt võng nằm ngang cửa thiền thất, nói: – Ngươi bước qua đầu ta là vào được. Ðệ tử hoảng kinh, sụp lạy. Sư nhân đó mà tịch. 2. Ðời sau … Đọc tiếp Hướng Giải Thoát

Mùa Sen và bùn…

Một trong những bức ảnh nghệ thuật của nhiếp ảnh gia Huỳnh Ngọc Dân chụp sen, yếm và thiếu nữ, tôi rất thích tấm ảnh trên. Hôm nay nhân đọc “Văn Hóa Sen” của bạn Trà My trên facebook, có đoạn: “Việc đi chụp ảnh sen là một nét văn hóa đẹp của người Hà Nội giờ đang bị một số kẻ tâm thần làm nó méo mó … Đọc tiếp Mùa Sen và bùn…

Dọn nhà, nhọc lòng!

1. Dọn nhà, không khổ vì khuâng vác và di chuyển đồ nặng, mà khổ vì phải quyết định bỏ đi nhiều thứ. Kể cả những thứ còn tốt, có thể dùng được. Nhưng dù muốn hay không, rất nhiều món sở hữu không thể giữ lại. Duy có một điều mình chẳng đành để mất, là những kỷ vật của bạn bè. Không chỉ là … Đọc tiếp Dọn nhà, nhọc lòng!

Bằng hữu lay lắt cuối đời…

1. Cuối cùng cũng xong. Dọn nhà là một nỗi khổ. Chỗ ở bây giờ nằm khuất sau những phồn vinh náo nhiệt. Ðêm đêm đứng ở hàng hiên nhìn ra sân, ánh sáng trắng bệch từ ngọn đèn hắt xuống vừa đủ để mình thấy nửa chiếc ghế ngồi trống hoác. Cảm giác cô liêu, nhưng bù lại sự bình yên cuối ngày. Trong sân còn … Đọc tiếp Bằng hữu lay lắt cuối đời…

“Chống Trung Quốc,” nói cho ngay và nói cho luôn…

nghĩ quanh chuyện “chống Trung Quốc” qua khía cạnh Ngôn Ngữ và Quyền Lực   Khi những tiêu chí ngôn ngữ bị thao túng bởi những quyền lực duy ý chí thì hậu quả sẽ là những biến dị méo mó và nhiễu loạn. – trích Nguyễn Hoàng Văn, Ngôn Ngữ và Quyền Lực Chưa nổ súng thật, chúng ta đã “nổ” vào nhau trên các diễn đàn truyền thông xã … Đọc tiếp “Chống Trung Quốc,” nói cho ngay và nói cho luôn…

Ngày lá làm cây đau!

1. Buổi sáng hôi hổi gió nồm Santa Ana, nhưng không nóng như Bình Dương lan xa Ðồng Nai rồi đẩy lên Vũng Áng. Bên ngoài bụi dừa quất tàu lá trong không, mà nghe rõ mồn một tiếng phần phật như lửa đang cháy lớn. Buổi chiều gió dịu, vậy mà hơi nóng vẫn phả quanh chỗ ngồi, hầm hập. Bạn kể có độc giả … Đọc tiếp Ngày lá làm cây đau!

Không muốn bạo động? Trước hết bạn phải nhập cuộc

Việc đất nước chúng ta đã trải qua biết bao tang tóc đau thương là chuyện lịch sử. Nhưng hậu quả của những năm nội chiến, ngoại xâm, nội chiến là một xã hội cực kỳ phân hóa. Mọi giá trị cổ truyền đã bị phá hủy, mọi trật tự cổ truyền đã chìm trong quên lãng, mà thay thế vào đó thì chưa có … Đọc tiếp Không muốn bạo động? Trước hết bạn phải nhập cuộc

Hạt muối chưa tan…

Hơn một giờ lái xe, “Tương Tri” một tấm lòng văn chương, Chị mang xuống cho một giỏ quà. Tựa của hai tác phẩm kéo sệt mình về một nơi chốn vừa thương, vừa buồn! “Bài Hoan Ca ở A38” của ChuTrầm Nguyên Minh và, “Bãi Vàng, Ðá Quý, Trầm Hương” của tác giả Nguyễn Trí. Cứ đọc ở đâu, nhắc đến “Trầm hương” là … Đọc tiếp Hạt muối chưa tan…

Tốt nhất, gào cùng một lúc

Nhân đọc FaceBook của anh Nguyễn Hưng Quốc, nói thêm về “tiếng gào”   1. Cách đây không lâu, một nhà thơ cách mạng, yêu cầu được giấu tên, nhưng khá nổi tiếng vì từng làm những bài thơ chỉ trích chế độ, từng bị chính quyền gây khó khăn. Trong một buổi gặp gỡ tại quận Cam, ông giải bày, đại khái việc phản kháng … Đọc tiếp Tốt nhất, gào cùng một lúc

Uyên Nguyên: Im lặng thở dài

1. Cuối cùng, có phải chúng ta mất luôn “quyền được im lặng,” sau khi đã mất rất nhiều thứ quyền khác!? 2. “Người về một giờ một đông thêm, người đi càng giây càng không còn…,” đó chỉ là ước vọng gởi vào lời Kinh Khổ mà đời này không còn linh nghiệm hóa giải “một thời điêu linh, một thời hoạn nạn” Việt … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Im lặng thở dài

Trên đầu ba thước có thần linh

Nhân đọc “Bỏ qua thôi, gần 40 năm rồi” mà không thể bỏ, hay “Kiều bào viếng nghĩa trang nhân dân Bình An: Đối diện với sự thật, chúng tôi thấy xấu hổ” để thấy thật xấu hổ(!) Không còn ai đến thăm tượng đài, những giọt nắng cuối ngày thu vào ngọn lửa liu riu nằm rạp xuống miệng đỉnh tránh gió. Santa Ana mùa … Đọc tiếp Trên đầu ba thước có thần linh

Việt Nam: Cái đẹp chỉ có trong cổ tích!?

Hình: Cứ làm tốt việc mình thích , một mình, tranh viết chì của Thái Mỹ Phương 1. Trước đám đông dư luận đầy phẫn nộ: Tại sao một nhà văn có tên tuổi như Jean Cocteau (1889-1963)  lại kết bạn và bênh vực cho một tên ăn cắp Jean Genet (1910-1986). Câu trả lời “Tôi tôn trọng kẻ cắp viết văn hơn một nhà văn ăn cắp.” (trích “Chữ Tín” của Lê … Đọc tiếp Việt Nam: Cái đẹp chỉ có trong cổ tích!?

Dân “shock” và “sốc” dân

Ðọc báo Việt Nam, mỗi ngày đều thấy hàng trăm bản tin “shock,” trong đó không loại trừ những phát biểu của các vị lãnh đạo Nhà Nước. Mới đây, chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng lại có thêm một câu nói bất hủ: “Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai.” Người ta “shock” theo hai … Đọc tiếp Dân “shock” và “sốc” dân

Môi lắng im sẽ khóc thuở ban đầu…

Một số người bực dọc về việc Cù Huy Hà Vũ được sang Mỹ. Một số người khác lại bực dọc về việc Khánh Ly được về hát tại Hà Nội. Nguyên nhân sâu xa có khi chỉ vì ganh tị. Cù Huy Hà Vũ được đi Mỹ là một điều may mắn cho bản thân ông và gia đình ông. Khánh Ly được về … Đọc tiếp Môi lắng im sẽ khóc thuở ban đầu…

Tam Thế Phật Oan!* Biết sao bây giờ?

  Bài mới trên Blog phóng viên Thiên An – “Ði chùa mất dép” – có nhiều độc giả chia sẻ. Tất nhiên chuyện mất của này không to tát lắm, nhưng cũng có thể khiến nhiều người khốn đốn. Ví như trường hợp của một bác trong phần góp ý kể lại, bác mất cả “nạng.” Tôi có nhiều người quen, trong đó có người già và … Đọc tiếp Tam Thế Phật Oan!* Biết sao bây giờ?

Uyên Nguyên: Cơ sở định nghĩa “nạn nhân chiến tranh”

“Nhiều thuyền nhân ra đi ‘vì khó khăn của đất nước, vì hoàn cảnh kinh tế của từng gia đình, vì thiếu hiểu biết đối với chế độ,’ (…) “Những người Việt Nam ra đi trước, trong và sau năm 1975 chúng ta gọi là những ‘nạn nhân của chiến tranh,’ ông nói” (trích báo Tuổi Trẻ online, 04/04/2014. Thánh Sơn này ở đâu từ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Cơ sở định nghĩa “nạn nhân chiến tranh”