Nhân gian vẫn ở trên đầu

Nó trườn lên, băng qua những tảng đá, tưởng mình đã chinh phục được đỉnh Everest. Nó mở to hai mắt, bốn phía mây mù nên không thấy nhân gian ở trên đầu. Những ngọn núi làm nó cao hơn, nhưng lại không biết mình nhỏ đi… Buổi chiều ngồi nhìn những con thằn lằn đất rượt đuổi nhau băng qua những tảng đá lớn, … Đọc tiếp Nhân gian vẫn ở trên đầu

Làm nhẹ đi để bay lên

Một tâm thức và một thế giới huyễn mộng, một cõi tuyệt mù chữ nghĩa… mỗi mẩu truyện cực ngắn trong Tháp Kền Kền của Hoàng Long sẽ dẫn dắt mình băng qua những bãi sương hao trên mặt đất hoang vu, đến trước những cánh cửa tri thức ảo ảnh, rồi chính mình phải chọn việc đóng hoặc mở nó. Dù vậy, phía bên … Đọc tiếp Làm nhẹ đi để bay lên

Cần gì đến ai coi thường mình!?

Hôm qua viết cái status về VNA trên blog, hôm nay được đọc bản tin trên nhật báo Người Việt Online. Nhận xét của Cục Trưởng Hàng Không Việt Nam tất nhiên là có cơ sở. Ðó là hệ lụy của tệ nạn tham nhũng. Biết rồi, nói mãi. Vấn đề là, rồi sao nữa? Chuyện sai trái của người mình ở Nhật hay ở nhiều … Đọc tiếp Cần gì đến ai coi thường mình!?

Ðến nước này, buôn cái gì cũng chẳng thể xấu hơn!

Chỗ này không thể nói lý. Hồi xảy ra vụ 9/11, ai cũng ức. Nhưng không phải sau đó gặp người Trung Ðông thì mình đâm ra không ưa, dù thái độ dè chừng vẫn là điều dễ hiểu. Nhất là mỗi lần có dịp đi đâu đó, bằng phi cơ. Cái lúc hai tòa nhà World Trade sụp xuống trên màn hình tv, tôi … Đọc tiếp Ðến nước này, buôn cái gì cũng chẳng thể xấu hơn!

Khi nhà báo khóc!

Ảnh chụp anh Vũ Ánh, lúc đang khóc…! (hình Uyên Nguyên)   Có lúc thấy quanh mình quạnh hiu lắm! Bạn bè đâu đó, trong cơn cuồng nộ cuộc đời, mỗi đứa một góc riêng buồn vui không tiên liệu được. Nên ta cũng không trông đợi có tiếng vọng lại, dù chỉ một lời an ủi, mà có khi sự an ủi sẽ làm mình đau rát … Đọc tiếp Khi nhà báo khóc!

Chiều nghe ánh sét cuối ngày…

Chiều nghe ánh sét cuối ngày… 1. Anh nằm xuống, quá đột ngột! Vì trước đó không có dấu hiệu tật bịnh. Chiều hôm qua ngồi với anh Ngô Văn Quy ở hàng hiên Royal, thì anh Lê Giang Trần gọi điện thoại báo tin. Trong lúc nói chuyện với anh, tôi vói sang nói lớn để anh Quy nghe được: “Anh Vũ Ánh mất rồi!” … Đọc tiếp Chiều nghe ánh sét cuối ngày…

Mặt trái của kỷ lục Guinness “chùa to”

Hình: Phật tử Việt Nam   Tôi là một Phật tử, nhưng ai đó vừa khoe Việt Nam khánh thành chùa có ngôi chánh điện lớn nhất, đạt kỷ lục Guinness. Chợt thấy buồn! Trộm nghĩ, một cô thí sinh đi thi hoa hậu, người ta không chỉ xét về cái đẹp bề ngoài mà thôi. Guinness trong ý nghĩa này, ghi nhận cái “nhất,” cũng chẳng … Đọc tiếp Mặt trái của kỷ lục Guinness “chùa to”

Việt Nam: Thời gì, một lớp phản kháng, một lớp nổi loạn?

Không phải lâu lâu, mà rất thường xuyên, tôi đọc phải những tựa báo kiểu này: “cư dân mạng phẫn nộ…” Ví dụ: 1. Cư dân mạng phẫn nộ khi tìm ra Facebook của bảo mẫu đày đọa trẻ 2. Dân mạng phẫn nộ clip chồng đánh vợ dã man giữa đường 3. Thầy giáo tát học sinh thủng màng nhĩ, dân mạng phẫn nộ … Đọc tiếp Việt Nam: Thời gì, một lớp phản kháng, một lớp nổi loạn?

Nỗi nhớ nào rơi trên ngày tháng cuối…

1. “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…,” nhưng những bản tin buổi sáng dễ khiến mình vui được như lời họ Trịnh nói. Xa xa đã nghe vọng tiếng bom đạn, những kẻ hiếu chiến đang chuẩn bị cho một cuộc tàn sát, nhân loại hâm hấp lên cơn sốt. Dù mỗi dân tộc có khác, vẫn máu cùng đỏ và nước mắt mặn. 2. Buổi sáng chú Phước … Đọc tiếp Nỗi nhớ nào rơi trên ngày tháng cuối…

Suy cho cùng, chúng ta phải viết

Rainer Maria Rilke (1875 – 1926) – Hình: internet   Bạn nói, bây giờ ở Việt Nam đi qua cây cầu nào cũng sợ! Suy cho cùng, cây cầu mà bạn cần phải vượt qua là thân phận chính mình. Cả nước vài chục triệu dân, vẫn phải cúi đầu với một “nhóm nhỏ hưởng lợi ích to.” Tôi muốn nói về cây cầu vượt cho thân phận … Đọc tiếp Suy cho cùng, chúng ta phải viết

“Thôi, anh cứ đi…”

1. Tình cờ tôi nghe được từ người con gái trẻ và đẹp lúc cô kể lại cho đồng nghiệp nghe. Cô hãnh diện vì vừa trị tội người đàn ông vô ý đụng xe của cô sáng nay trên đường đi làm. Tôi không biết người đàn ông bây giờ ra sao, nhưng theo cách cô gái trẻ và đẹp nói, khi xe bị … Đọc tiếp “Thôi, anh cứ đi…”

Uyên Nguyên: Chuyện những cây cầu đã gãy

1. Mậu Thân 1968, nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng sáng tác ca khúc “Chuyện một cây cầu đã gãy.” Năm 2010, trong một bài viết nhà thơ Du Tử Lê nhắc lại: Trước biến cố kinh hoàng, được biết dưới tên đơn giản là “Tết Mậu Thân Huế, 1968,” một thành phố tựa mối tình đầu của ông, đồng thời cũng là nơi tiếp giáp … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Chuyện những cây cầu đã gãy

Buổi sáng, ly cà phê và “Cõi nhớ mịt mù” của Trần Ngọc Yến

 Viết cho em gái Trần Ngọc Yến 1. Có thật đời sống sẽ yên ổn hơn, nếu không có nỗi nhớ? Yến chắt chiu nỗi nhớ như những kỷ vật. Với CD đầu tay “rồi cũng xa” và lần này cũng vậy. Mình nghe có sự đồng cảm trong dòng nhạc và tiếng hát của em, có một nỗi nhớ không khốc liệt, bởi sự chia lìa có khi là … Đọc tiếp Buổi sáng, ly cà phê và “Cõi nhớ mịt mù” của Trần Ngọc Yến

Trước tòa án Nhân dân: Ðảng liệu mà trả lời!

1. Tình huống này, tướng Ngọ chết. Thật hay là giả, tự nhiên hay bắt chết, đều không có lợi cho đảng. Thứ nhất, nhân dân nghĩ đảng giết. Thứ hai, nhân dân càng muốn đảng phải làm cho ra lẽ. Trước đây đảng chỉ có trách nhiệm “diệt trừ tham nhũng” qua đại án Vinalines. Nay đảng phải gánh thêm bổn phận chứng minh … Đọc tiếp Trước tòa án Nhân dân: Ðảng liệu mà trả lời!

Nguyễn Ðình Bổn, tự tại “giữa trần gian và địa ngục”

Ði không? Người đàn bà gần như lao ra sau câu mời mọc đúng điệu ấy. Ả đã quá lạnh, quá sợ hãi và quá thất vọng đến nỗi điều mà ả chờ đợi bây giờ không nhất thiết là những tờ giấy bạc mà chỉ đơn giản là một nơi nào đó có thể sưởi ấm, có thể ăn chút ít.Và ngay giờ đây, trong lúc tìm cách túm chặt lấy cái mà mình chờ đợi, ả vẫn cảm giác rằng nó … Đọc tiếp Nguyễn Ðình Bổn, tự tại “giữa trần gian và địa ngục”

Trót “ăn cơm chúa, múa tối ngày”

  1. Bằng tất cả mọi thủ đoạn hạ cấp, họ trấn áp nhân dân bày tỏ lòng yêu nước. 35 năm trước có một đoàn quân xâm lược bị đánh bật ra khỏi vùng biên cương, nhưng thời gian mười sáu ngày đủ để họ tàn sát dân lành và tàn phá một vùng địa đầu quê hương. Nhưng yếu tính “tàn sát” chưa … Đọc tiếp Trót “ăn cơm chúa, múa tối ngày”

Chiến công nào cũng réo rắt khói hương!

1. Những ngày qua, người dân trong nước xôn xao chuyện báo chí bị cấm không được nhắc đến chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979. Không nhắc, nhưng liệu có quên được chăng!? Rồi lúc bị cấm đọc những điều về cuộc chiến chống ngoại xâm 1979, lại thành ra thấy được sự thật cay đắng và dã man hơn nhiều: Giặc tuy lui khỏi cửa biên … Đọc tiếp Chiến công nào cũng réo rắt khói hương!