Cám ơn Thầy đã dạy con… ngu

 Kính nhớ Thầy Nguyễn Thùy 1. Thầy dạy Văn, dáng người nhỏ thó, lưng còng, vẻ mặt khắc khổ nhăn nhúm. Mỗi lần lên lớp, chưa bước tới nơi đã thẩy tập giáo án trượt dài trên bàn. Rồi châm điếu thuốc đứng nhìn ra cửa sổ, nhả khói. Mỗi lần lên lớp, ông hay mắng học trò. Thỉnh thoảng đánh. Một lần tôi không … Đọc tiếp Cám ơn Thầy đã dạy con… ngu

Canh thâu đối ẩm soi hình vóc xưa…*

Nhân có người nhắc đến Dì… thương nhớ! Mến gởi M&M    Vượt biên bao bận không thành, bố bị tù, ở lâu hơn so với mọi người trong nhà, vì thân phận ‘tài công.’ Một hôm có tin nhắn về: ‘bố đã vượt ngục.’ Mẹ tức tốc dắt díu hai anh em tôi lên chùa, trốn tạm, nhờ chư thầy chỡ che, vài ngày sau cũng tìm … Đọc tiếp Canh thâu đối ẩm soi hình vóc xưa…*

Uyên Nguyên: Ước Vọng Duy Tân – A Dream For Vietnam

  Tòng tâm thao thiết, mượn bài thơ của Vi Khuê mà vào sách: Gởi hồn theo sách về Non Nước Nước mấy ngàn năm nước gấm hoa Nước thơm trang sử thơm tình đất Nước vẫn ngàn năm nước Việt ta Nước có tích xưa một trăm trứng Cha là rồng mẹ vốn là tiên Mẹ đi lên núi cha về biển Con đã … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ước Vọng Duy Tân – A Dream For Vietnam

Uyên Nguyên: Giờ Hoàng Ðạo Việt Nam, đã điểm?

Tưởng nhớ nhân cách một nhà văn, nhà báo Vô Uý và, nghĩ về dân làng Văn Giang   Hiện nay, hạng trí thức (mới) còn là một sức mạnh rời rạc. Ta chỉ thấy những sáng kiến, những hành động lẻ tẻ, không ăn ý với nhau ở các làng, cũng vì thế mà họ bị coi rẻ. Bọn đàn anh hoặc thuộc về phái cũ, hoặc chỉ biết đến lợi riêng, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Giờ Hoàng Ðạo Việt Nam, đã điểm?

Uyên Nguyên: Dòng sông mang màu của Ðất

Anh đứng bên này, Em đứng bên kia Thấp thỏm ngày ngày, mơ cùng một phía (Chợt nghĩ về hai nơi – Trầm Tử Thiêng)   Cuộc biểu tình ‘Nghệ vàng’ của sư tăng Miến Ðiện chống chế độ quân phiệt, 2007 Họ, là những trang nam nữ thanh niên rất trẻ, đang kết chặt bàn tay, làm hàng rào bảo bọc cho đoàn Người … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Dòng sông mang màu của Ðất

Uyên Nguyên – Ngọn đèn trong căn nhà cũ

  1. – Má nói như vậy là không đúng! Chàng thanh niên cố giải thích cho bà hiểu tường tận sự việc, nhưng bà vẫn ngoay ngoảy không chịu lắng tai nghe. Sau câu nói này của nó, đối với bà như một “gáo nước lạnh tạt vào mặt”, khiến bà nổi xung thiên, quát ầm ĩ. Chàng thanh niên đành ngồi thu lu chịu … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ngọn đèn trong căn nhà cũ

Uyên Nguyên: Non nước nghìn năm họa bắc phương!

1. Mấy hôm tá túc ở nhà anh Trần Trung Ðạo, anh chị chu đáo dành sẵn cho một căn phòng tiện nghi trên tầng hai, nhưng mình chỉ xin một chiếc chăn đắp và được ngả lưng ở sofa nơi phòng khách, tầng trệt. Góc phòng có một hồ nuôi cá vàng, và một hồ nữa nuôi rùa. Mấy ngày ở Boston, đang đêm lạ giờ và … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Non nước nghìn năm họa bắc phương!

Chợt thấy “Ngậm Ngùi Một Nỗi Vui”*

Ngài Ban Ki-Moon và phu nhân chụp ảnh lưu niệm với các cụ trong dòng tộc Phan Huy. (Hình ảnh được lấy từ Zalo người chị dâu họ Phan)   Ngày 23 tháng 5, 2015, ông Ban Ki-Moon, đương kiêm Tổng Thư Ký Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc cùng phu nhân là bà Ban Soon-Taek, âm thầm tìm về chân núi Chùa Thầy, xã Sài … Đọc tiếp Chợt thấy “Ngậm Ngùi Một Nỗi Vui”*

Nghĩa tình buồn vui, dẫu thế nào…

Uyên Nguyên (Quảng Pháp Trần Minh Triết); chị Tâm Chánh Phạm Thị Hoài Chân, nay là ni sư Tịnh Ngọc và anh Tâm Nghĩa Ngô Văn Quy, hơn 20 năm về trước nhân lễ chu niên Gia đình Phật Tử Kỳ Viên, Gardena, California. (ảnh: tư liệu Hoa Ðàm) Hôm qua tranh thủ giờ ăn trưa, đi thăm chú Phước Quan. Tuần nào khi báo Phố Vui phát hành, … Đọc tiếp Nghĩa tình buồn vui, dẫu thế nào…

Thơ Nhược Thu: Ước Mơ Nếu Có Xanh Màu Ngọc

Thơ Nguyễn Nhược Thu, Ước Mơ Nếu Có Xanh Màu Ngọc Người Việt Books xuấn bản, 2015 Thay lời tựa Hồn ta như cánh dơi treo ngủ Móc ngược niềm đau nặng lạ kỳ. Nỗi đau tự thú trong thơ Nhược Thu thật muôn vàn, khi âm lặng và liên lỉ như bệnh chứng kinh niên, khi tiềm tại nhưng vần vũ như dung nham của … Đọc tiếp Thơ Nhược Thu: Ước Mơ Nếu Có Xanh Màu Ngọc

Uyên Nguyên: Hạt Buồn, tác phẩm bi đát trong một nền học thuật định hướng lề trái lề phải

  Tác phẩm Hạt Buồn của nhà văn Trà Vigia, Ciet xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ, 2014 Trà Vigia tên thật Lâm Gia Tiến là nhà văn, nhà thơ người Cham. Sinh năm 1957 tai palei Caklaing (làng Mỹ Nghiệp – Ninh Thuận). Là thành viên sáng lập Tagalau: Tuyển tập – sáng tác – sưu tầm nghiên cứu văn hóa Chăm. Hiện … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Hạt Buồn, tác phẩm bi đát trong một nền học thuật định hướng lề trái lề phải

Tiếng cựa mình của những cánh hoa thơ…

Bài tựa cho tập thơ Dưới Rặng San Hô Bị Chôn Vùi, Tôi Tìm Thấy Biển, tác giả Nguyễn Man Nhiên, Lotus xuất bản, 2015 Giả định họa sĩ Salvador Dalí còn sống, luôn hăm hở sáng tạo, ông không cần nghĩ ngợi tìm kiếm đề tài, cứ vẽ lại y chang những hình tượng có trong tập thơ này, tuân thủ hay miễn chấp thứ tự … Đọc tiếp Tiếng cựa mình của những cánh hoa thơ…

Uyên Nguyên: Ði thì cũng sẽ đi thôi… nhưng còn lại gì!?

Di ảnh các vị sáng lập viên Cty, nhật báo Người Việt, Hiệp Kỵ 2014   Hư hỏng một thời gian, một hôm anh Phan Huy Ðạt gọi về. Anh nói: “Thôi đừng lông bông nữa, về đây đi. Ở đây có nhiều việc cho Triết làm.” Tôi về! “Ý của ông Thu đây mà, xui khiến của ông Thu đây mà.” Tôi nghĩ vậy, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ði thì cũng sẽ đi thôi… nhưng còn lại gì!?

Uyên Nguyên: Bay vào vô tận nhất nguyên

  Niệm ma-ta một niệm Ơn phước gặp ma-người (tr.73) Nhiều người nói thơ Nguyễn Lương Vỵ khó đọc. Mà khó đọc thật! Từ Hòa Âm Huyết Âm Tinh Âm Thất Huyền Âm, thơ Vỵ là tiếng rống người-ma. Ma ở cõi sống nói tiếng của mình. Người nghe nhưng không thể hiểu. Không hiểu, sao vẫn thấy thấm tháp!? Câu thơ nay kiên khổ Lì … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Bay vào vô tận nhất nguyên

Uyên Nguyên: Từ nay vắng thêm một tấm lòng

(Ảnh: Internet)   Hoang tàn tôi vẫn tôi, giữa cuối đời lặng câm… (Việt Dzũng, Thung Lũng Chim Bay) 1. Lần cuối gặp Anh, ngồi trò chuyện lâu là hôm cả hai anh em không hẹn, nhưng cùng lên thăm thầy Viên Lý ở chùa Ðiều Ngự. Anh nói với thầy, “Con thấy buồn và lo!” Lo ở đây, là lo cho vận mệnh của GHPGVNTN … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Từ nay vắng thêm một tấm lòng

Uyên Nguyên: Em vui vì, đời hoa tận hiến

Em ơi mỗi sớm trưa chiều tối anh ngồi ngắm em tàn mà say đắm lạ. Hạnh phúc sau muộn bao giờ cũng tha thiết hơn khi chúng ta đã cùng nhau bước qua hết những hoang mang vô thường. Em vui vì đời hoa tận hiến, sắc hương chỉ là hương sắc phai! 25 tháng Tám, 2013 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp Uyên Nguyên: Em vui vì, đời hoa tận hiến

Uyên Nguyên – Phận người tôm, tép ở lọp…

 Bám bờ (ảnh: Uyên Nguyên) 1. Nhân đọc bài “Miền Tây lộng lẫy” của Kao Nguyên vừa đăng trên blog, anh Nguyễn Ðình Bổn kể chuyện làm rể hai chục năm ở miệt vườn. Trong đó, anh nhắc lại câu nói ruột rà: “mút mùa lệ thủy,” rồi cao hứng viết thành truyện ngắn gửi cho blog Uyên Nguyên liền trong đêm. Ban khuya, ngồi đọc truyện anh viết, mỗi … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Phận người tôm, tép ở lọp…