Uyên Nguyên – Ngọn đèn trong căn nhà cũ

  1. – Má nói như vậy là không đúng! Chàng thanh niên cố giải thích cho bà hiểu tường tận sự việc, nhưng bà vẫn ngoay ngoảy không chịu lắng tai nghe. Sau câu nói này của nó, đối với bà như một “gáo nước lạnh tạt vào mặt”, khiến bà nổi xung thiên, quát ầm ĩ. Chàng thanh niên đành ngồi thu lu chịu … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ngọn đèn trong căn nhà cũ

Uyên Nguyên: Non nước nghìn năm họa bắc phương!

1. Mấy hôm tá túc ở nhà anh Trần Trung Ðạo, anh chị chu đáo dành sẵn cho một căn phòng tiện nghi trên tầng hai, nhưng mình chỉ xin một chiếc chăn đắp và được ngả lưng ở sofa nơi phòng khách, tầng trệt. Góc phòng có một hồ nuôi cá vàng, và một hồ nữa nuôi rùa. Mấy ngày ở Boston, đang đêm lạ giờ và … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Non nước nghìn năm họa bắc phương!

Chợt thấy “Ngậm Ngùi Một Nỗi Vui”*

Ngài Ban Ki-Moon và phu nhân chụp ảnh lưu niệm với các cụ trong dòng tộc Phan Huy. (Hình ảnh được lấy từ Zalo người chị dâu họ Phan)   Ngày 23 tháng 5, 2015, ông Ban Ki-Moon, đương kiêm Tổng Thư Ký Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc cùng phu nhân là bà Ban Soon-Taek, âm thầm tìm về chân núi Chùa Thầy, xã Sài … Đọc tiếp Chợt thấy “Ngậm Ngùi Một Nỗi Vui”*

Nghĩa tình buồn vui, dẫu thế nào…

Uyên Nguyên (Quảng Pháp Trần Minh Triết); chị Tâm Chánh Phạm Thị Hoài Chân, nay là ni sư Tịnh Ngọc và anh Tâm Nghĩa Ngô Văn Quy, hơn 20 năm về trước nhân lễ chu niên Gia đình Phật Tử Kỳ Viên, Gardena, California. (ảnh: tư liệu Hoa Ðàm) Hôm qua tranh thủ giờ ăn trưa, đi thăm chú Phước Quan. Tuần nào khi báo Phố Vui phát hành, … Đọc tiếp Nghĩa tình buồn vui, dẫu thế nào…

Thơ Nhược Thu: Ước Mơ Nếu Có Xanh Màu Ngọc

Thơ Nguyễn Nhược Thu, Ước Mơ Nếu Có Xanh Màu Ngọc Người Việt Books xuấn bản, 2015 Thay lời tựa Hồn ta như cánh dơi treo ngủ Móc ngược niềm đau nặng lạ kỳ. Nỗi đau tự thú trong thơ Nhược Thu thật muôn vàn, khi âm lặng và liên lỉ như bệnh chứng kinh niên, khi tiềm tại nhưng vần vũ như dung nham của … Đọc tiếp Thơ Nhược Thu: Ước Mơ Nếu Có Xanh Màu Ngọc

Uyên Nguyên: Hạt Buồn, tác phẩm bi đát trong một nền học thuật định hướng lề trái lề phải

  Tác phẩm Hạt Buồn của nhà văn Trà Vigia, Ciet xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ, 2014 Trà Vigia tên thật Lâm Gia Tiến là nhà văn, nhà thơ người Cham. Sinh năm 1957 tai palei Caklaing (làng Mỹ Nghiệp – Ninh Thuận). Là thành viên sáng lập Tagalau: Tuyển tập – sáng tác – sưu tầm nghiên cứu văn hóa Chăm. Hiện … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Hạt Buồn, tác phẩm bi đát trong một nền học thuật định hướng lề trái lề phải

Tiếng cựa mình của những cánh hoa thơ…

Bài tựa cho tập thơ Dưới Rặng San Hô Bị Chôn Vùi, Tôi Tìm Thấy Biển, tác giả Nguyễn Man Nhiên, Lotus xuất bản, 2015 Giả định họa sĩ Salvador Dalí còn sống, luôn hăm hở sáng tạo, ông không cần nghĩ ngợi tìm kiếm đề tài, cứ vẽ lại y chang những hình tượng có trong tập thơ này, tuân thủ hay miễn chấp thứ tự … Đọc tiếp Tiếng cựa mình của những cánh hoa thơ…

Uyên Nguyên: Ði thì cũng sẽ đi thôi… nhưng còn lại gì!?

Di ảnh các vị sáng lập viên Cty, nhật báo Người Việt, Hiệp Kỵ 2014   Hư hỏng một thời gian, một hôm anh Phan Huy Ðạt gọi về. Anh nói: “Thôi đừng lông bông nữa, về đây đi. Ở đây có nhiều việc cho Triết làm.” Tôi về! “Ý của ông Thu đây mà, xui khiến của ông Thu đây mà.” Tôi nghĩ vậy, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ði thì cũng sẽ đi thôi… nhưng còn lại gì!?

Uyên Nguyên: Bay vào vô tận nhất nguyên

  Niệm ma-ta một niệm Ơn phước gặp ma-người (tr.73) Nhiều người nói thơ Nguyễn Lương Vỵ khó đọc. Mà khó đọc thật! Từ Hòa Âm Huyết Âm Tinh Âm Thất Huyền Âm, thơ Vỵ là tiếng rống người-ma. Ma ở cõi sống nói tiếng của mình. Người nghe nhưng không thể hiểu. Không hiểu, sao vẫn thấy thấm tháp!? Câu thơ nay kiên khổ Lì … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Bay vào vô tận nhất nguyên

Uyên Nguyên: Từ nay vắng thêm một tấm lòng

(Ảnh: Internet)   Hoang tàn tôi vẫn tôi, giữa cuối đời lặng câm… (Việt Dzũng, Thung Lũng Chim Bay) 1. Lần cuối gặp Anh, ngồi trò chuyện lâu là hôm cả hai anh em không hẹn, nhưng cùng lên thăm thầy Viên Lý ở chùa Ðiều Ngự. Anh nói với thầy, “Con thấy buồn và lo!” Lo ở đây, là lo cho vận mệnh của GHPGVNTN … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Từ nay vắng thêm một tấm lòng

Uyên Nguyên: Em vui vì, đời hoa tận hiến

Em ơi mỗi sớm trưa chiều tối anh ngồi ngắm em tàn mà say đắm lạ. Hạnh phúc sau muộn bao giờ cũng tha thiết hơn khi chúng ta đã cùng nhau bước qua hết những hoang mang vô thường. Em vui vì đời hoa tận hiến, sắc hương chỉ là hương sắc phai! 25 tháng Tám, 2013 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp Uyên Nguyên: Em vui vì, đời hoa tận hiến

Uyên Nguyên – Phận người tôm, tép ở lọp…

 Bám bờ (ảnh: Uyên Nguyên) 1. Nhân đọc bài “Miền Tây lộng lẫy” của Kao Nguyên vừa đăng trên blog, anh Nguyễn Ðình Bổn kể chuyện làm rể hai chục năm ở miệt vườn. Trong đó, anh nhắc lại câu nói ruột rà: “mút mùa lệ thủy,” rồi cao hứng viết thành truyện ngắn gửi cho blog Uyên Nguyên liền trong đêm. Ban khuya, ngồi đọc truyện anh viết, mỗi … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Phận người tôm, tép ở lọp…

Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Cụ Hoàng Ngọc Di hôn lên trán Cụ Nhị Nga | Ảnh: gia đình Hoàng Ngọc Tuấn Với Gia đình anh-Chị Hoàng Ngọc Tuấn, Hoàng Ngọc Diệp, Hoàng Ngọc Diêu và…   1. Vầng trăng đi xa, lên cao, nhỏ dần và sáng hơn. Suốt hai hôm nay, tôi cứ miên man suy nghĩ mãi về câu chuyện của một người Mẹ bên kia trời Úc … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Uyên Nguyên: Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ*

Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ trước những điều tư lự của cha ông (Vi Khuê – Bỡ Ngỡ) 1. Cũng dễ hiểu thôi, khi bà con mình dùng mọi hình thức phản kháng để truất hết những nỗi thống hận vì bóng ma chủ nghĩa cộng sản còn đeo ám tâm tư, xuyên qua mọi hành vi mà mỗi người đều có quyền … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ*

Uyên Nguyên – Giặc sau yên ngựa, mình thồ trên lưng!?

1. Người còn lao đao bám đất, xuống đường khẩu hiệu rền vang: ‘Hy sinh giữ gìn biển-đảo!’; ‘Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam!’ cảnh cáo bầy lũ xâm lăng!!! dẫu rằng thửa đất tiền nhân, ai vừa ban ‘lệnh cưỡng chế’ trước sau rồi, sẽ mất!? 2. Vì đâu? vì ai? vì sao? Ông, Cha tiết tháo giữ thành, mà nay ai phá tan tành, dọn đường… … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Giặc sau yên ngựa, mình thồ trên lưng!?

Uyên Nguyên: Bạch Xuân Phẻ, thơ giữa bờ bến như Không

Tâm Thường Ðịnh Bạch Xuân Phẻ thăm  Ôn Tuệ Sỹ & Thầy Hạnh Viên ở Thị Ngạn Am, 2017   (Ðọc thơ ‘Hương Lòng’ của bạn trẻ Bạch Xuân Phẻ, pháp danh Tâm Thường Ðịnh)   Ôi hư không, em có nếm vô thường! (tr.22) 1. Bạn tâm giao cư ngụ tại Sacramento, thương mến gởi tặng nhau tập thơ mới Hương Lòng, từ hồi Tết Việt. … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Bạch Xuân Phẻ, thơ giữa bờ bến như Không

Uyên Nguyên: Ngày ôm nắm đất xanh mầm, nhớ thương!

1. Khi nỗi buồn đến cùng lúc hóa ra vui! Thời gian đâu đợi mãi luân phiên nhau đến từ thuở ban đầu gieo nắm hạt. Những nỗi buồn tuôn theo xanh mầm. Ô hô, trắng tay thế mà hay! Phủi tay hư ảo chờ vào thinh không! 2. Khi hoạn nạn đến cùng một chỗ vậy mà vui! Thấy ngay giữa thế gian này Bạn bè … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ngày ôm nắm đất xanh mầm, nhớ thương!