Tuấn Khanh: Biển Ðông

Biển Đông Sáng tác: Tuấn Khanh Quốc Khanh & Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi Biển ngàn đời là nỗi ám ảnh sâu, im chìm trong tiềm thức rồi bất giác hiển linh thành cõi mông mênh lồng lộng quê nhà. Đó là cảm giác thường trực của những lần lang thang xuống bãi. Thuở còn đi học ở Việt Nam, tôi trót mê đắm mấy … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Biển Ðông

Uyên Nguyên: Những Anh Hùng không quay lại!?

Mừng ngày Lễ hội hóa trang Halloween. Trời vừa sậm tối, thần tiên, siêu nhân… dạo phố, tôi bâng khuâng đứng trên bờ mộ bia. Ở đây là cõi chia lìa, mà sao mỗi lúc lại tha thiết gần. Nữ Thần Chiến Thắng Samothrace ở nghĩa trang mất đầu nên lúc buồn làm sao có thể gục mặt khóc? Phật Tổ vẫn ngồi im trong hốc đá, tiếng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Những Anh Hùng không quay lại!?

Uyên Nguyên: 20/10, Ngày Phụ Nữ Việt: ‘Phái đẹp chẳng thèm ưu tiên*’

Nhân đọc bài của Nguyễn Ðình Bổn, trên trang Facebook   Hôm nay 20 tháng 10, Ngày Phụ Nữ Việt Nam, bỗng nhớ trong số entry cũ có chép giữ một bài thơ của Trương Phước Lai, đăng trên trang Văn Chương Việt hai năm trước đây. Bài có đoạn: “… chỉ giản đơn điều ước Nước Việt mình, xuất khẩu gì cũng tăng trừ ‘gái’ (chị em thôi xếp … Đọc tiếp Uyên Nguyên: 20/10, Ngày Phụ Nữ Việt: ‘Phái đẹp chẳng thèm ưu tiên*’

Uyên Nguyên: Có điều gì theo tan tác… bay!

Thương về các em học sinh vùng bão…   Nghĩ hồi còn ở Việt nam, mình đi học, đạp chiếc xe đạp cộc cạch là thê thảm lắm rồi! bây giờ hơn 25 năm sau, nhìn lại các em đến trường vẫn bằng đôi chân đất, lấm bùn ở những lúc “trời hành cơn lụt mỗi năm”, thiệt thấy thương quá! Mấy lần, tôi cứ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Có điều gì theo tan tác… bay!

Uyên Nguyên: Lũ từ trời, và lũ do người…

  Đua nhau làm thủy điện cho tài nguyên cạn kiệt, rồi đua nhau xả đập cho dân tình khốn đốn. Bất lương! – Lão Nông (Võ Ðắc Danh) 1. Ðọc hết một bản tin “Mưa lũ miền Trung vẫn diễn biến phức tạp,” mình mới thấy mức độ “phức tạp” của nó ở cuối bài: Hiện lũ các sông từ Thừa Thiên Huế đến bắc Khánh Hòa … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Lũ từ trời, và lũ do người…

Uyên Nguyên: Thơ Trần Vấn Lệ, Nỗi Nhớ Khôn Nguôi

Quán Cóc Bên Ðường – thơ Trần Vấn Lệ Lotus Media xuất bản tại Hoa Kỳ, 2016 Bìa và trình bày: Uyên Nguyên Ảnh: Nhật Giang Thơ anh dập dồn những hoài cố “cảm khái từ lòng hoang liêu”. Những bóng hình dĩ vãng cứ mãi dậy lên trong trí tưởng anh mọi nhung nhớ day dứt, cứ mãi phập phồng trong trái tim anh bao … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Trần Vấn Lệ, Nỗi Nhớ Khôn Nguôi

Uyên Nguyên: Dạy cho con tiếng nói Việt Nam, biết yêu màu da…

Viết cho hai con, Nguyên Việt và Uyên Nguyên Năm đó, cộng đồng Người Việt Little Saigon sục sôi vì “lá cờ đỏ của Trần Trường,” anh em Gia đình Phật tử Miền Quảng Ðức cũng theo chân đồng hương xuống đường bày tỏ thái độ. Cuộc đấu tranh kéo dài 52 ngày đêm. Hồi đó, mình còn ở Los Angeles. Rồi có một hôm, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Dạy cho con tiếng nói Việt Nam, biết yêu màu da…

Uyên Nguyên: Quán chúng sinh, bất tư nghì!

Ðọc Huyền Thoại Duy Ma Cật và Duy Ma Cật sở thuyết của thầy Tuệ Sỹ Tiếng tôi rơi giữa muôn trùng sâu đêm thăm thẳm điệu là đà bay lời kinh tụng suốt đêm nay mõ khua lạc phách oằn đau nỗi gì? Tiếng tôi rớt giữa mông lung Âm ty địa phủ hưng trùng thoát thai hiện bầy quỷ sứ thiên ma về soi cổ tích … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Quán chúng sinh, bất tư nghì!

Uyên Nguyên: Phím Ðàn Chùng

Nghe mọi người bàn tán xôn xao, Kiều Phương hấp tấp chạy ra đầu ngõ xem cho rõ câu chuyện. Cảnh tượng trước mắt nàng là hình ảnh Nhã nằm sóng soài, bất động giữa con lộ đông đúc xe cộ qua lại vào giờ cao điểm, bây giờ càng thêm tắt ùn vì tai nạn mới vừa xảy ra. Chiếc xe của người vừa … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Phím Ðàn Chùng

Vĩnh Hảo: Nghĩ Về Phật Giáo Việt Nam

TỪ CHỐN LƯU ĐÀY NHÌN VỀ CHỐN TÙ ĐÀY Hơn mười năm trước, ông Hoàng Nguyên Nhuận có xuất bản một tác phẩm thuộc loại tùy bút, nhan đề “Từ Chốn Lưu Đày” ít ai biết đến, không phải vì tác phẩm không hay mà vì nó bị chìm lỉm trong cả núi những tác phẩm mang tính chất hoài niệm, hoài hương, nhớ nước … Đọc tiếp Vĩnh Hảo: Nghĩ Về Phật Giáo Việt Nam

Uyên Nguyên: khúc chắp, rời tháng Chín tiếp nối…

  Nước Mỹ đại cường quốc nhưng người Mỹ cũng biết khóc. Em ơi hôm nay người ta quay về nơi sụp đổ hai tầng nhà ngạo nghễ vùi thây, nhưng không phải để khơi dậy hận thù mà kêu gọi tình thương. Em ơi người đàn bà cô độc bưng mặt khóc, viên đá màu đen hiển linh hồn phách. Dân tộc này hùng mạnh … Đọc tiếp Uyên Nguyên: khúc chắp, rời tháng Chín tiếp nối…

Uyên Nguyên: khúc chắp, rời tháng Chín

Photo by Zara Thustra 1. 11 tháng Chín, 2001, tôi thấy mình đang ở New York, thấy mình vừa bị khủng bố, lúc hai tòa nhà đổ sụp xuống hiện trên màn hình tivi. Nghe có tiếng người khóc thét. 11 tháng Chín, 2001, tất cả nhân viên trong văn phòng nơi tôi làm việc, tự ý ngưng hết mọi dự án, dồn về một góc … Đọc tiếp Uyên Nguyên: khúc chắp, rời tháng Chín

Uyên Nguyên – Nền Giáo Dục “Lựu Ðạn”

“Chưa bao giờ giáo dục chúng ta rơi vào hoàn cảnh dạy chữ không nổi, huống hồ dạy người.” – Linh Mục Nguyễn Thái Hợp 1. Ðây là một trong những trường hợp điển hình mà mình đọc được sáng nay trên trang fây, là một “bài toán khó…đỡ!”  Thật ra thì mình có lo xa lắm không? Khi nghĩ rằng không chỉ với con số 9000 “dư luận … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Nền Giáo Dục “Lựu Ðạn”

Uyên Nguyên – Việt cộng sợ… Việt cộng!

Mỗi khi chuẩn bị viết một bài mới cho blog, tôi tâm tâm niệm niệm không buông những lời độc địa, nhất là lúc này đang vào mùa Xuân. Nhưng cái xứ mình lắm sự buồn thảm tai ương xảy ra từng giờ. Gần nửa năm nay chuyện ông Bá Thanh rôm rả, sức vóc như con mãnh thú khi không một hôm trúng tên, ngã … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Việt cộng sợ… Việt cộng!

Uyên Nguyên – Thơ Ngô Vân Quy, Phù Sa Lớp Lớp Khai Bồi

Thơ Tôi Có Dáng Em Ngồi, tác giả Ngô Vân Quy, Lotus Media tái bản tại Hoa Kỳ, 2016 Tranh: Họa sĩ Ðỗ Duy Tuấn – Trình bày: Uyên Nguyên Sau khi thưởng thức trọn vẹn thi tập này, tôi lần giở những tập thơ của Ngô Vân Quy đã xuất bản (có đánh dấu* sau đây) để dõi xem hành trình thơ anh sãi dài bao … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Thơ Ngô Vân Quy, Phù Sa Lớp Lớp Khai Bồi

Uyên Nguyên – “Ðưa tay ta vẫy ngoài vô tận”*

“Hận thù có thể xóa được dễ dàng thôi, nhưng u uẩn của những hồn oan đáy biển vẫn ám ảnh tâm tư. Người sỗng vẫn mang mãi ân tình của người đã chết, dù trên rừng hay dưới biển, vì oan nghiệt riêng tư hay vì tình chung dân tộc. Xưa Nguyễn Du đã làm “Văn tế thập loại chúng sinh”; không chỉ là … Đọc tiếp Uyên Nguyên – “Ðưa tay ta vẫy ngoài vô tận”*

Uyên Nguyên – Có khác gì không, ‘ngày tận thế?’

Ðạo gia có câu: ‘Ðại tử nhất phiên,’ mỗi ngày đều chết đi. Nghĩa là mỗi ngày ta phải tự làm mình ‘chết’ đi, để làm mới lại mình. Và mới, theo nghĩa tích cực. Hay còn có cách nói khác nữa, là hôm nay chúng ta hãy sống như thể là ngày mai sẽ chết. Ý cũng cùng một nghĩa tích cực, là nhắc nhau sống thật tốt … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Có khác gì không, ‘ngày tận thế?’

Uyên Nguyên – Mộng của ban đầu như lá trút…

Đi về trong thế kỷ sau Nhìn trong mắt thấy đời đau trong mình (Bùi Giáng)   Ta thấy em về xanh lá biếc, thành thị điêu tàn khóc hồng hoang. Ta thấy em về trưa nắng lóa, mắt nhòa ánh lửa phất phơ bay. Ta thấy em về xanh tiếng hát, từng chiếc lá bay tựa gót hài, mỗi chiếc lá rơi hình giọt … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Mộng của ban đầu như lá trút…