Huệ Đan: Ngoài Cửa Nhân Gian, Trời Phương Ngoại – Từ một cái cúi đầu ở Lô Sơn, nghĩ về tự do của người học Phật

Nhân đọc “Sa-môn bất kính vương giả luận” của Thượng Tọa Thích Nhuận Châu   Lô Sơn đã khuất sau mười sáu thế kỷ mây bay. Người xưa hóa bụi, đế nghiệp thành tro, những triều phục một thời rực rỡ dưới sân rồng nay đã sắc lạnh trong mấy trang cổ sử. Chỉ có một câu hỏi tưởng nhỏ bé vẫn còn vọng lại … Đọc tiếp Huệ Đan: Ngoài Cửa Nhân Gian, Trời Phương Ngoại – Từ một cái cúi đầu ở Lô Sơn, nghĩ về tự do của người học Phật

Huệ Đan: ‘Sự Nô Lệ Của Con Người’

Nô lệ, tưởng là chuyện của xích xiềng. Xích xiềng, tưởng phải nghe ra tiếng thép va vào nhau, phải có bàn tay vung roi và bóng người quỵ xuống. Nhưng đọc Sự Nô Lệ Của Con Người của Hòa thượng Thích Minh Châu (1918-2012), chợt thấy những tù ngục kiên cố nhất cõi nhân gian vốn chẳng có tường thành. Cửa vẫn mở. Trời … Đọc tiếp Huệ Đan: ‘Sự Nô Lệ Của Con Người’

Huệ Đan: Một vầng trăng lạnh giữa nhân gian | Đọc lại “Lễ tháng bảy cho những oan hồn phiêu bạt” của Thầy Tuệ Sỹ

Đọc Tuệ Sỹ: Lễ tháng bảy cho những oan hồn phiêu bạt   Tháng Bảy trở về, trời đất phương Đông dường như chùng xuống. Mưa không lớn. Chỉ từng sợi mỏng buông qua mái cổ, vương trên đầu ngọn trúc, thấm vào một khoảng sân chùa đã rêu phong. Chiều xuống rất chậm. Khói hương từ một mái nhà đâu đó bay lên, gặp … Đọc tiếp Huệ Đan: Một vầng trăng lạnh giữa nhân gian | Đọc lại “Lễ tháng bảy cho những oan hồn phiêu bạt” của Thầy Tuệ Sỹ

Huệ Đan: Ăn Chay Trong Phật Giáo Đông Á: Nhìn Từ Lịch Sử Tư Tưởng và Sự Hình Thành Truyền Thống

Từ những tranh luận kéo dài quanh chuyện chay và mặn trong Phật giáo, điều thú vị là câu hỏi dường như chưa bao giờ thực sự thuộc về thực phẩm. Bởi lịch sử các tôn giáo lớn của nhân loại cho thấy rất ít tập quán được hình thành đơn thuần từ một điều luật hay một bản văn. Phía sau mỗi tập quán … Đọc tiếp Huệ Đan: Ăn Chay Trong Phật Giáo Đông Á: Nhìn Từ Lịch Sử Tư Tưởng và Sự Hình Thành Truyền Thống

Huệ Đan: Thêm Một Cánh Cửa Thư Phòng Vạn Hạnh Vừa Khép Lại…

Tin Giáo sư Tâm Tràng Ngô Trọng Anh mãn phần đến vào một buổi chiều đầu hạ, nhẹ như một cánh hoa bồ đề rơi xuống mặt hồ đã yên sóng từ lâu. Như tiếng chuông khuya vọng từ cuối hành lang thư viện cũ có những giá gỗ đã ngả màu thời gian. Thư viện của một thời đại, nơi những con người đã … Đọc tiếp Huệ Đan: Thêm Một Cánh Cửa Thư Phòng Vạn Hạnh Vừa Khép Lại…

Huệ Đan: Gaṅgā, Mùa Trăng Cổ Độ

Từ buổi nhân gian còn ngửa mặt dò theo tinh tú, nghe tiếng gió ngân qua tầng không vô tận mà tự hỏi mình từ đâu đến giữa cõi phù sinh này, lịch sử loài người đã như một trường thiên cổ điệu viết bằng nước mắt và khát vọng thoát ly khổ ách. Những nền văn minh từng rực sáng bên dòng Nile, Euphrates, … Đọc tiếp Huệ Đan: Gaṅgā, Mùa Trăng Cổ Độ

Huệ Đan: Hội Đồng Hoằng Pháp: Hoằng Pháp Như Sinh Mệnh Phật Giáo

Không phải ngẫu nhiên mà trong những giai đoạn lịch sử nhiều xáo trộn nhất, sứ mệnh hoằng pháp lại trở thành câu hỏi trọng tâm của Phật giáo. Khi những thiết chế xã hội lung lay, ngôn ngữ đạo đức bị bào mòn và con người đánh mất phương hướng tinh thần giữa những chuyển dịch sâu rộng của thế giới, thì Phật pháp … Đọc tiếp Huệ Đan: Hội Đồng Hoằng Pháp: Hoằng Pháp Như Sinh Mệnh Phật Giáo

Huệ Đan: Milarepa – Từ Bóng Tối Nghiệp Lực Đến Ánh Sáng Giải Thoát

Milarepa không bước vào lịch sử Phật giáo Tây Tạng như một biểu tượng được sắp đặt sẵn. Ngài không đến từ sự thuần tịnh của một đời sống tu viện an ổn, cũng không mang theo hào quang của một căn cơ hiền thiện bẩm sinh. Trái lại, Milarepa đi vào con đường đạo bằng đôi chân lấm bùn của hận thù, của tội … Đọc tiếp Huệ Đan: Milarepa – Từ Bóng Tối Nghiệp Lực Đến Ánh Sáng Giải Thoát

Huệ Đan: ‘Trang Sử Việt Cũng Là Trang Sử Phật*’ Xuyên Qua Công Trình Biên Khảo Của Thầy Lê Mạnh Thát

Tựa như khi lần giở một pho kinh cổ, lớp bụi thời gian chưa kịp rơi khỏi đầu ngón tay, ta đột nhiên thấy mình đứng giữa một miền ký ức rộng hơn lịch sử, sâu hơn văn tự. Những trang sách của một học giả tưởng như chỉ nói về Phật giáo – về những vị thiền sư, những văn bản cổ, những triều … Đọc tiếp Huệ Đan: ‘Trang Sử Việt Cũng Là Trang Sử Phật*’ Xuyên Qua Công Trình Biên Khảo Của Thầy Lê Mạnh Thát

Lôi Am: ‘Di Sản Tuệ Sỹ’ – Khả Tính Thức Tỉnh Của Việt Nam Trong Đêm Dài Thế Kỷ

Không phải từ một buổi thuyết giảng và cũng không phải từ một trang kinh dịch, mà từ giữa khoảng lặng, khi một người đứng trước vận mệnh dân tộc mà vẫn giữ trọn nhịp thở tự tại, di sản bắt đầu hiện hữu. Chúng ta có thể nói về thơ, về tư tưởng, về triết lý hay khí tiết, nhưng thực ra, những điều … Đọc tiếp Lôi Am: ‘Di Sản Tuệ Sỹ’ – Khả Tính Thức Tỉnh Của Việt Nam Trong Đêm Dài Thế Kỷ

Huệ Đan: ‘Nghìn Năm Sau Hoa Trắng Trổ Trên Đồi’…

“Rồi ngã xuống nghe suối tràn ngập máu Thân là thân cỏ lá gập ghềnh xuôi Chờ mưa tạnh ta trải trăng làm chiếu Nghìn năm sau hoa trắng trổ trên đồi.” (Tuệ Sỹ – Đoạn 8 trong chuỗi thơ Thiên Lý Độc Hành, 2011-2012) Dưới vầng trăng muộn của dặm trường hiện sinh bao trùm bóng tối, câu thơ ấy hiện lên như một … Đọc tiếp Huệ Đan: ‘Nghìn Năm Sau Hoa Trắng Trổ Trên Đồi’…

Huệ Đan: Phật hiện hay không hiện, chân lý vẫn như thế

Như thể một hồi chuông vang vọng qua những nếp u uẩn của thời đại. Không rao giảng, nhưng đánh thức cả một cõi lòng đang ngơ ngác trước những vụn vỡ hình nhi tướng tàn của một nền tâm linh từng là cội gốc của phương Nam. Bài Pháp thoại “Dù Phật xuất hiện hay không, Pháp tánh vẫn vậy” của Cố Hòa thượng … Đọc tiếp Huệ Đan: Phật hiện hay không hiện, chân lý vẫn như thế

Huệ Đan: Trần Nhân Tông, Người Hạ Gươm và Thiền Định Trước Vết Thương Dân Tộc

Có những trang sử được viết bằng gươm giáo, bằng máu và nước mắt. Nhưng cũng có những khoảnh khắc nhiệm màu, nơi lịch sử âm thầm chuyển mình – không có tiếng trống, tiếng chiêng, mà bởi sự im lặng của một trái tim biết tha thứ. Lặng lẽ, không kèn trống, không chiếu chỉ công bố, và một tờ chiếu tâu cho đốt … Đọc tiếp Huệ Đan: Trần Nhân Tông, Người Hạ Gươm và Thiền Định Trước Vết Thương Dân Tộc

Huệ Đan: “Ý Thức Về Nguồn” và Hướng Về Con Đường Hòa Bình của Dân Tộc và Đạo Pháp

Thông Điệp, khi đọc qua tưởng chỉ là lời chúc đầu năm, nhưng lúc ta lắng lòng chiêm nghiệm, lại là bản trường ca của một dân tộc đứng trước lằn ranh sinh tử. Có những lời nói, mới nghe tưởng chỉ là lời đạo từ của bậc Tăng Thống giữa buổi giao thời, nhưng khi trái tim chạm đến từng chữ, mới hiểu đây … Đọc tiếp Huệ Đan: “Ý Thức Về Nguồn” và Hướng Về Con Đường Hòa Bình của Dân Tộc và Đạo Pháp

Huệ Đan: Tự Ngã: Huyễn Tưởng và Hiện Thực

Nhân đọc Truy Tìm Tự Ngã của Thầy Tuệ Sỹ, ta không những đối diện với một bài luận triết học mà còn chạm đến một không gian tư duy mở rộng, nơi những giới hạn của nhận thức, ngôn ngữ và thực tại được thử thách đến tận cùng. Không đơn thuần chỉ là phân tích, Thầy đang mời gọi người đọc dấn thân … Đọc tiếp Huệ Đan: Tự Ngã: Huyễn Tưởng và Hiện Thực

Huệ Đan: Đỉnh Trời Lửa Thiêng: Lời Chứng Của Một Dân Tộc Không Cúi Đầu

Có những tác phẩm không đơn thuần chỉ là sự tập hợp của những trang giấy chứa đựng con chữ, mà là tiếng vọng của cả một nền văn hóa đang vật lộn giữa lằn ranh tồn vong. Voice for the Voiceless: Over Seven Decades of Struggle with China for My Land and My People của Đức Đạt Lai Lạt Ma không không những ghi … Đọc tiếp Huệ Đan: Đỉnh Trời Lửa Thiêng: Lời Chứng Của Một Dân Tộc Không Cúi Đầu

Huệ Đan: Hư Không Giữa Lòng Bàn Tay

Ta có gì giữa lòng bàn tay? Một nhành khói mỏng, một sợi nắng chiều hay một tiếng hạc bay xa khuất nẻo vô cùng? Có gì trong lòng bàn tay ngoài hư không không màu, không vị, không hình tướng, nhưng lại chứa đựng tất thảy những vọng động nhân gian? Một ngày, trên cõi phù sinh bồng bềnh như sương khói, ta ngước … Đọc tiếp Huệ Đan: Hư Không Giữa Lòng Bàn Tay

Huệ Đan: Duy Tâm Sở Hiện: Kiến Lập Thiên Đường Giữa Cõi Nhân Gian

TÂM VI QUYỀN (心為權) – TÂM LÀ CỘI NGUỒN BIẾN HÓA Vạn hữu trong vũ trụ đều do tâm tạo. Tâm vi quyền, vạn pháp duy tâm hiện khởi. (心為權, 萬法唯心現起) – câu này không đơn thuần chỉ là một huyền ngôn siêu hình, mà là một chân lý thực tại đã được nghiệm chứng qua bao thế hệ trí giả Đông – Tây. Thiên … Đọc tiếp Huệ Đan: Duy Tâm Sở Hiện: Kiến Lập Thiên Đường Giữa Cõi Nhân Gian