Uyên Nguyên: Phép “Nhìn Người” của Anh Ngô Mạnh Thu

Anh Ngô Mạnh Thu “ở Mặc Cốc” của Uyên Nguyên 1. Nghiêm Quý Ngô Lê Bích Khuê gọi, bảo, “chiều nhớ ghé chỗ Bố”. Trước đó tình cờ gặp các anh trưởng Đặng Đình Khiết, Tuệ Linh và Như Không ở cà phê Gypsy, cũng được các anh nhắc rồi. Nhưng phải cám ơn em Nguyễn Vũ Hoàng Cương, ở tận Việt Nam báo cho … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Phép “Nhìn Người” của Anh Ngô Mạnh Thu

Tuệ Sỹ: Sơn Núi

Thầy Tuệ Sỹ và nhà thơ Nguyễn Ðức Sơn (Ảnh: Thu Nguyệt) 1. Sinh ra để làm thơ, đó là Định mệnh? Hay Lịch sử? Hay cái gì nữa? Có bao nhiêu câu hỏi tương tợ như vậy, nghĩa và vô nghĩa, để chắp cánh cho ta đi tìm một bóng dáng huyền thoại của một nhà thơ, và chỉ một mà thôi? Không; không có … Đọc tiếp Tuệ Sỹ: Sơn Núi

Uyên Nguyên: Thơ Ngô Văn Quy, Cõi Nhất Tâm Trong Mâu Thuẫn Rối Bời

Tập thơ Vạt Áo Chưa Cài của nhà thơ Ngô Văn Quy, Hoa Đàm phát hành, 206   Ta bước vào thế giới chữ nghĩa của Ngô Văn Quy, người thủy thủ cuối đời phiêu bạt với những từ ngữ đầy phật lý để ngỡ rằng vườn thơ lãng đãng của anh nhuốm mùi thiền vị. Đâu hẳn vậy, bởi bên cạnh những trang kinh, chuông mõ, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Ngô Văn Quy, Cõi Nhất Tâm Trong Mâu Thuẫn Rối Bời

Uyên Nguyên: ‘Đồng hoang mục tử chung tình’

Riêng viết cho Hương Tích. Xét sở học mình kém cỏi không thể giới thiệu những tác phẩm của Thầy, chỉ xin bộc bạch nỗi mừng, lo… Những năm sau này, khi có dịp về Nha Trang thăm nhà, tôi thường được mấy Dì kể lại trước đây gia đình có cả một hầm sách, báo và tư liệu giá trị của các học giả, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: ‘Đồng hoang mục tử chung tình’

Uyên Nguyên: Lâm Chung, Mới Biết!

  Tôi biết cô bé nhân dự một buổi tiệc sinh nhật ba tuần trước. Sau tiệc, cô bé đi theo một người bạn ghé nhà chơi, say khướt. Say cả trước khi cô đến dự tiệc sinh nhật. Nghe bạn nói. “Nó đang thất tình.” Sáng hôm qua, bạn báo cho biết, cô bé ra đi trong một giấc ngủ, có thể là một … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Lâm Chung, Mới Biết!

Trần Trung Ðạo: 100 CHÍNH LUẬN

Nhà thơ Trần Trung Ðạo (Ảnh: Uyên Nguyên)   Tặng tuổi trẻ Việt Nam Chúng ta có nhiều quá khứ nhưng đất nước chỉ có một tương lai, đó là tương lai tự do, dân chủ, nhân bản và khai phóng cho những ai, sau những điêu tàn đổ vỡ còn biết nhận ra nhau, còn biết yêu thương mảnh đất thiêng liêng, vinh quang và thống … Đọc tiếp Trần Trung Ðạo: 100 CHÍNH LUẬN

Uyên Nguyên: Quán* “Sân Hận”

Hai người bạn gặp nhau, trong lúc trò chuyện, Anh Sân chợt thấy anh Hận cầm chiếc điện thoại rất tầm thường, bèn hỏi: “Fone gì sao trông rẻ tiền vậy?” “Rẻ, lỡ bể không tiếc. Nhưng vấn đề không phải là vì tiếc.” Anh Hận trả lời. Chợt nhìn kỹ lại, thấy mặt kiếng có nhiều đường nứt chằng chịt như sắp vỡ, anh … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Quán* “Sân Hận”

Uyên Nguyên: Hơi Mẹ bốn mùa như gió… bồi hồi…

Hôm tuần rồi Bố ở xa về, có dịp ngồi với Bố và cậu em Út. Bố đem cho cái tượng người đàn bà ngồi thiền, mình chợt nhớ Mẹ! Lâu lắm, anh em mới gặp nhau, trông cậu Út giờ cao và đẹp trai như anh hai. Trong nhà mỗi mình mình bị lùn, và xấu. Ngồi một buổi, nhìn cậu Út mà thầm  cười, nhớ câu Mẹ hay đùa dưới mái … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Hơi Mẹ bốn mùa như gió… bồi hồi…

Uyên Nguyên: Em, làm sao hiểu thấu đời chim bay…?

Dòng sông chảy mãi không ra biển, lời chim cất giọng buồn buồn, vọng trong cổ tháp Po Nagar…. Po Nagar Dara; Po Rarai Anaih và Po Bia Tikuk, những nữ thần bảo vệ đất đai hùng mạnh, đã ngủ quên trong tháp!? Đọc tiếp Uyên Nguyên: Em, làm sao hiểu thấu đời chim bay…?

Uyên Nguyên: Di Chúc Cho Con Ngày 30 tháng Tư

(ảnh: Uyên Nguyên) Gửi hai con Nguyên Việt và Uyên Nguyên   ba mươi tháng Tư một ngày ba mươi chín năm vẫn khóc/cười khôn nguôi. Ba mươi tháng Tư một lần, ba mươi chín năm đủ ba mươi chín lần thắng/thua? ba mươi tháng Tư một hôm, cầm bằng Mẹ hóa “anh hùng chết con.” Nước non một tháng Tư buồn buồn nào hơn cái nỗi buồn con … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Di Chúc Cho Con Ngày 30 tháng Tư

Uyên Nguyên: Báo Hoa Ðàm, Trùng Trùng Nhân duyên

Các đặc san Hoa Ðàm đã phát hành trên Amazon Nhớ một đám bạn ta chừ, tan tác quá! – Uyên Nguyên Bây giờ đã gần 20 năm, tôi không nhớ rõ thuở ấy nhân duyên nào đưa đẩy mình tham dự phiên họp của Ban Hướng Dẫn Trung Ương, Gia Đình Phật Tử Việt Nam Tại Hoa Kỳ (BHDTƯ/GĐPT/VN/HK), năm đó tổ chức ở Bắc Cali, gặp … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Báo Hoa Ðàm, Trùng Trùng Nhân duyên

Uyên Nguyên: Thân phận “Người Vượt Biển”

Cảm nhận lúc đọc “BOAT PEOPLE” của Carina Hoàng “Trong rêu xanh ngân ngật bóng sơn hà Lướt hải phận về dưới trời cố quốc.” Viên Linh – Thủy Mộ Quan Anh Ðinh Quang Anh Thái gọi tôi sang văn phòng, rồi giới thiệu với chị Carina Hoàng, tác giả quyển “BOAT PEOPLE”, nhân buổi sáng hôm nay chị vừa đến toà soạn để làm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thân phận “Người Vượt Biển”

Uyên Nguyên: Tháng 4 đọc thơ Trần Mộng Tú, mấy câu đẹp giữa lạ thường

Nhà thơ Trần Mộng Tú (ảnh: Uyên Nguyên) Hình như lần nào về thăm Little Sàigòn, nhà thơ Trần Mộng Tú đều ghé đến tòa soạn. Từ chỗ tôi ngồi, nghe đâu đó giọng cười giòn giã, tự nhiên của Chị cùng bằng hữu qua một vài mẫu chuyện. Thảo nào, tôi nghĩ thơ Trần Mộng Tú vì vậy, nhất là những bài tưởng theo … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tháng 4 đọc thơ Trần Mộng Tú, mấy câu đẹp giữa lạ thường

Uyên Nguyên: Soi bóng mình trong thơ Lệ, đáng yêu!

Ở CHI XA XA MÚT CHỈ CHÂN TRỜI – Thơ Trần Vấn Lệ Lotus Media xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ. Bìa và trình bày: Uyên Nguyên ISBN: 978-1545498095 © Tác giả và Lotus Media giữ bản quyền, 2017 Lệ trao cho tôi tập bản thảo thơ mới, rồi nói: “anh gởi em trái tim và hồn phách của anh cho em”. Lệ muốn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Soi bóng mình trong thơ Lệ, đáng yêu!

Uyên Nguyên: An vị Phật, an vị Ta…

Có vị Phật tử nọ bỏ bạc ngàn mua được tượng quý, lặn lội leo núi đến tận thảo am thỉnh Sư về thiết lễ an vị Phật. Ðến nơi tỏ tấc dạ ân cần nhưng Sư một mực từ chối. Chỉ mời khách uống trà, nghỉ mệt trước khi tiễn lui về. Trên đường xuống núi, lòng tiu nghỉu như diều đứt dây, song nửa đường gặp chú Tiểu đang gánh … Đọc tiếp Uyên Nguyên: An vị Phật, an vị Ta…

Uyên Nguyên: “Văn Hóa Thuần Túy”

Thầy Tuệ Sỹ (ảnh: Facebook) Một ngày, bỗng, sợ chữ nghĩa! Khi chữ nghĩa trở thành một thứ của cải riêng, cho một triều đại, hay một đế vương. Và một ngày bỗng nhiên ngẫm ra, rằng, chữ sắt như dao, kẻ chơi dao có ngày đứt tay là nhẹ, nặng thì vong mạng! Một ngày, nghe người ta kháo nhau con chữ này, câu văn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Văn Hóa Thuần Túy”

Uyên Nguyên: Zen

Hoa úa vẫn còn chút nuối, nên giữ thêm ít ngày. Hương thơm đã bay đi, thoang thoảng để lại mùi nước lợm. Nhiều tháng không ngủ giấc thường, đã thành thói quen. Hôm nay quyết tâm tắt đèn ngủ sớm. Quá nửa đêm mắt nhắm mà tâm trí vẫn xoay vần. Ðành bật dậy, chong đèn tìm sách đọc chờ mỏi mắt. Vớ phải quyển … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Zen

Uyên Nguyên: Tiếng Ðại Hồng Chung Trên Ðồi Trại Thủy

Ðại hồng chung, 1961, đồi Trại Thủy – (ảnh: Vu) Hồi nhỏ trèo núi lên chùa, hay ra chòi chuông, thấy Ðại Hồng Chung không dám nghịch, chỉ chạm tay vào vách đồng mà không hiểu trên chuông trạm khắc những chữ gì, nhưng nghe chuông vẫn thích! Ðạo không hễ đọc được chữ thì liễu tri! Hơn 40 năm, sự Ðời sự Ðạo tương … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tiếng Ðại Hồng Chung Trên Ðồi Trại Thủy