Về chùa nghe gió vô thường đing đong…

Sáng nay lòng rối như cuộn chỉ vò anh lên chùa chùa treo một nhánh vô thường toòng teng. Ðing đong… đing đong… đing đong… Gió động hay tâm động?   Phật cười môi không động? Mắt khép mi không động? Ngoài kia nhác thấy hai đứa trẻ níu tay nhau hồn nhiên. Tâm biết động hay chưa? Vào đời một trái tim côi Bao phen rách nát giọng cười hỗn mang Ai đâu một … Đọc tiếp Về chùa nghe gió vô thường đing đong…

Còn “dư luận viên” thì khó ăn nói cho ngay

Ghi chép báo chí, Xã hội mê cung (tập 2) gởi các bạn “dư luận viên”   Cùng một nội dung comment, bạn dùng 5 cái nicknames khác nhau để gởi cho blog: AReader, JustReader, BacHo, BackHo và BacTon… Nhìn những cái tên, và cái “đuôi” của địa chỉ email, tôi đoán ra xuất xứ, đồng thời cảm thông nỗi bức xúc của bạn vừa nêu. Có điều, ở đây cũng cần có … Đọc tiếp Còn “dư luận viên” thì khó ăn nói cho ngay

Quả táo Eva

Em nỏn nà tròn trịa quả táo anh chưa cắn ngập răng đã ngọt lịm môi. Buổi sáng em ngồi ngước nhìn mặt trời chưa tỏ, tối dạ anh mà sao rực rỡ một góc ngồi. Phím chữ lóng cóng đôi bàn tay, cây đờn sến không phát ra âm mà sao lòng rộn rã… Ngày 26 tháng Chín, 2013 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp Quả táo Eva

Xã hội mê cung

Hình: Chris Goldberg/Flickr Ghi chép báo chí: Trải nghiệm cuộc sống với những tháng ngày lang bạt, qua ống kính, Sherry ghi lại những hình ảnh và chia sẻ tâm tư sau khi cô đến Việt Nam. Với Sherry, Việt Nam có nhiều điều khiến bạn có thể “chết khiếp!” “Every person who comes to Vietnam is either mesmerized or scared to death. First they notice … Đọc tiếp Xã hội mê cung

Trông cậy vào ai sẽ chống, chèo?

Những cái chết tự nguyện từ trong sâu thẳm, đều hàm chứa ý nghĩa thiết cốt nhất của nhân sinh, phản ánh rõ thực trạng xã hội. – Thích Ðức Nhuận 1. Sáng nay, trong lúc quay hình bản tin tivi cho ký giả Hà Giang, tôi có nghe thêm một vụ tự thiêu của đồng bào Việt Nam trước trụ sở chính quyền. Bản tin … Đọc tiếp Trông cậy vào ai sẽ chống, chèo?

Chữ nghĩa thơm thảo tình, Bố cho

  1. Mê sách thì có mê thật đấy, nhưng luôn tâm niệm lời cố nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu dặn lúc anh còn sống: “Coi chừng trở thành cái đãy sách.” Ấy vậy mà vẫn cứ mê. Những tác phẩm mua về hoặc do ai tặng, đem để ở đầu giường, thong thả đọc cho đến hết mới đặt lên kệ. Ở nhà sách mỗi … Đọc tiếp Chữ nghĩa thơm thảo tình, Bố cho

Từ thuở anh em nửa theo Mẹ, theo Cha!

1. Buổi chiều trên bãi biển, mình không thấy người đâu, nhưng ở đây còn lại chứng tích của tình yêu và hạnh phúc! Santa Monica, biển lặng lẽ rút hết những con sóng ra khơi. Bầy chim đói nắng ủ rũ, chờ ấm lên, sẽ vỗ cánh bay về trời. Trời đêm tẩm liệm mình, chết từ từ sau núi. Có tiếng kinh cầu … Đọc tiếp Từ thuở anh em nửa theo Mẹ, theo Cha!

Bay lên những tầng mơ

bay lên tầng thứ 1. Hành trình xuyên đêm, dài như mấy tiếng đồng hồ đường xe chạy từ Boston, đời sống vơi bớt niềm lẻ loi, khi có tiếng ai thỏ thẻ vào tai: “vì ta cần nhau.” bay lên tầng thứ 2. Loanh quanh trong Khu chung cư cao tầng New York, building nào kiến trúc cũng giống nhau. Buổi chiều lắc rắc … Đọc tiếp Bay lên những tầng mơ

Cách gì thì dân cũng khốn đốn!

Featured image: by  Ðình Nguyên   Ghi chép báo chí: Khoảng hai tháng trước, Kao Nguyên có gởi cho một bài phóng sự về đời sống của dân mình ở Biển Hồ, Campuchia. Ðọc qua vẫn biết là như vậy, vì lâu nay đã có rất nhiều người kể, hầu hết tả chung chung cảnh màn trời, chiếu nổi lênh đênh, lam lũ của người dân Việt Nam sinh sống nơi vùng sông … Đọc tiếp Cách gì thì dân cũng khốn đốn!

Mất nước cách nào thì cũng đau!

Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con. (Tản Ðà)   Vừng trăng trên trời thì cũng chỉ là vừng trăng duy nhất đó thôi. Nhưng tại sao có người kết tội “trăng già độc địa làm sao,”[1] lại có người ngợi ca “trăng mới là trăng của Rạng Ngời.”[2] Lại vì trăng mà Lý Bạch chết đuối. Trăng chỉ là trăng một vừng ấy thôi, … Đọc tiếp Mất nước cách nào thì cũng đau!

Tẩy chay cái ác!

  Orchid Lâm Quỳnh cưng chó như cưng em bé. Anh Chị Phan Huy Ðạt nuôi một chú chó con cũng cưng hết mực, thỉnh thoảng dẫn vào tòa soạn. Chú hiền lành, không sủa bậy, thích chạy quanh như chốn không người, và nhảy cẫng mỗi khi được anh chị em ở đây cho ăn bánh. Nhưng có một hôm, chú Nguyễn Tuyển nói đùa: “May mà chú mày … Đọc tiếp Tẩy chay cái ác!

Có một “chủ nghĩa hòa bình”

  Thật tình thì mình cũng biết, bản thân không phải là người quan tâm hết mực những vấn đề thời sự, đặc biệt ở một số lãnh vực trong xã hội. Ðơn giản vì đời sống riêng /chung, thế giới nở rộng vuột tầm mắt, mà nẩy sinh quá nhiều biến cố khôn lường. Ðiều đã xảy ra thì chưa có kết cục hậu … Đọc tiếp Có một “chủ nghĩa hòa bình”

Tuồng chưa diễn trọn đã thay vai người…

1. Người dựng lên những tấn tuồng ta làm con rối giữa muôn mắt nhìn từng ngày thấm nỗi điêu linh thấy nhân gian chỉ một vòng loanh quanh giáp lại một vòng chúng sanh tuồng chưa diễn trọn đã thay vai người hôm qua bạn khóc cười tôi hôm nay tôi chợt ngậm ngùi bạn ta. Cười đi em cho hả hê để sau … Đọc tiếp Tuồng chưa diễn trọn đã thay vai người…

Bời bời một mối tương duyên

“Hết bão, bắt đầu nước mắt” (Trầm tử Thiêng)  1. Bỗng nhiên một ngày, người ta không còn nghe tiếng lao xao vọng ra từ trên nóc tháp ấy nữa, mà thay vào đó là tiếng xô xát, có khi, là tiếng của những bát sành, bình vôi rơi, vỡ. Vỡ tan nát trên nền đất lạnh căm căm thiếu vắng hơi ấm thân người. … Đọc tiếp Bời bời một mối tương duyên

Ngày tháng tro than

  1. Nắng trưa buồn hẳn như đôi mắt trĩu, Hạ say khướt ngoài vườn, hơi nóng thiêu cháy những nụ hồng cánh co dúm lại, giấu hết niềm đau vào trong. Buổi trưa ở quán Tình Nhân, những mẩu chuyện văn nghệ chắp, rời, bãng lãng trong vùng sương khói, tan đi. Trong giấc mơ thoáng hiện những mặt người, bây giờ đã lạnh băng, bật … Đọc tiếp Ngày tháng tro than

“Tương tri dường ấy mới là tương tri”

Mấy lời Tương Tri cùng Chị,  nhà văn Tôn Nữ Thu Dung 1. Chị gởi cho bộ TƯƠNG TRI, số đầu tiên cho đến số mới nhất, mình mang về mà không đọc vội. Ở trong đó có rất nhiều điều cần phải đọc, mới và cũ, của nhiều tác giả tên quen hoặc chưa quen. Nhưng lúc nhận được quyển báo trên tay, mình đoan … Đọc tiếp “Tương tri dường ấy mới là tương tri”