Tiếng cựa mình của những cánh hoa thơ…

Bài tựa cho tập thơ Dưới Rặng San Hô Bị Chôn Vùi, Tôi Tìm Thấy Biển, tác giả Nguyễn Man Nhiên, Lotus xuất bản, 2015 Giả định họa sĩ Salvador Dalí còn sống, luôn hăm hở sáng tạo, ông không cần nghĩ ngợi tìm kiếm đề tài, cứ vẽ lại y chang những hình tượng có trong tập thơ này, tuân thủ hay miễn chấp thứ tự … Đọc tiếp Tiếng cựa mình của những cánh hoa thơ…

Uyên Nguyên: Lạc chân xa, chợt nghe tiếng gọi gần…

  Một chút lòng dâng lên phương trượng Phổ Đà Sơn, Hòa thượng Thích Bổn Đạt, và thương về anh chị em lam viên Long Hoa (Pulau Bidong-Sungei Besi) hoan hỷ chuẩn bị 25 năm hội ngộ Tình Lam, 2015 1. Trong rất nhiều tập thơ của nhà thơ Luân Hoán, tôi vẫn thích nhất tập “Mời em lên ngựa.” Và giữa ba mươi mốt … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Lạc chân xa, chợt nghe tiếng gọi gần…

Ngửa trời nghe tiếng than dộng ngược…

Sài Gòn Không Có Ðất, tác phẩm của nhà văn Nguyệt Lâm Sống xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ. Bìa: Uyên Nguyên   1. Tôi đọc tác phẩm của Chị kỹ hơn, sau khi có được ấn bản chính thức mang từ nhà in về: SÀI GÒN KHÔNG CÓ ÐẤT. Má đau đớn, quằn quại, tay chân má lạnh như người chết, Mỵ đưa … Đọc tiếp Ngửa trời nghe tiếng than dộng ngược…

Thơ Ðặng Phú Phong: Chữ thật “đắc” khiến người sau khóc, mừng…

Cũng rời, rạc theo thơ “Nỗi buồn Tháng Bảy” của nhà văn Ðặng Phú Phong, Vô Tâm phát hành 2014 1. Lớn lên, già đi là lẽ tất yếu. Tháng Bảy trở nên, riêng tôi, gợi lại một nỗi buồn. Cái tôi hình thành, hiện diện, sau tiếng khóc òa. Từ đó tôi thành tôi, ngo ngoe, vòi vĩnh. 2. Ðọc “Nỗi Buồn Tháng Bảy,” tựa thi tập mới … Đọc tiếp Thơ Ðặng Phú Phong: Chữ thật “đắc” khiến người sau khóc, mừng…

Viết và, lách…

1. Dùng “chữ đệm,” hay nói cho luôn là, “chửi thề.” 2. – “Dạo này anh hay nói chữ đệm…” Gần đây, Xuân hay “rầy” tôi chuyện này. Và mỗi lúc “rầy” nhiều hơn. Thoạt đầu tôi chẳng để ý, nhưng đến một lúc, tự mình phát giác ra. Chết thật! Một trong những người đầu tiên khuyên tôi viết là anh Ngô Mạnh Thu, … Đọc tiếp Viết và, lách…

Hưu hướng Như lai hành xứ hành…*

男兒自有衝天志, 休向如來行處行。 “Nam nhi tự xung thiên chí, hưu hướng Như lai hành xứ hành.” – *Quảng Nghiêm Thiền Sư   Sư tĩnh tọa, xoay mặt xuống núi. Chú tiểu hỏi: ” – Xưa, Tổ xoay mặt vào vách núi mà ngộ. Nay Sư xoay mặt ra, không giống Tổ, có ngộ chăng?” Sư điềm nhiên trả lời: – “Ðạo không có trong vách núi.” Chú … Đọc tiếp Hưu hướng Như lai hành xứ hành…*

Loạn mà biết loạn, tất được an…

1. Thời loạn. Một hôm Sư đang cuốc đất, trồng khoai. Chú tiểu hớt hãi chạy tới: – Bạch sư phụ, chùa có loạn! Sư mỉm cười: – Chùa loạn hay mấy thầy loạn? Chú tiểu gải đầu… 2. Giữa trưa đứng nắng, Sư lui về liêu phòng, đệ tử có hơn trăm vị đứng sẵn ở cửa, cung kính: – Bạch sư phụ, nay … Đọc tiếp Loạn mà biết loạn, tất được an…

Bậc thầy của chúng sinh

Viết cho chú tiểu Nguyên Túc   Hai giờ sáng, Sư không ngủ được. Sai thị giả là chú tiểu đi thỉnh hai vị đại đệ tử sang liêu phòng bàn phật sự. Ðệ tử tức tốc đi liền. Ðến nơi thấy Sư đang đun ấm nước pha trà. Ðệ tử nhân đó hỏi: – Sao Sư không sai thị giả làm? Sư chẳng nói … Đọc tiếp Bậc thầy của chúng sinh

Hướng Giải Thoát

viết cho “chú tiểu” Nguyên Túc   1. Sư lặng lẽ về núi, vui với cảnh rừng. Một hôm đệ tử tìm lên, vấn đạo: – Bạch Sư, làm sao để bước vào cửa Không? Sư vắt võng nằm ngang cửa thiền thất, nói: – Ngươi bước qua đầu ta là vào được. Ðệ tử hoảng kinh, sụp lạy. Sư nhân đó mà tịch. 2. Ðời sau … Đọc tiếp Hướng Giải Thoát

Hạt muối chưa tan…

Hơn một giờ lái xe, “Tương Tri” một tấm lòng văn chương, Chị mang xuống cho một giỏ quà. Tựa của hai tác phẩm kéo sệt mình về một nơi chốn vừa thương, vừa buồn! “Bài Hoan Ca ở A38” của ChuTrầm Nguyên Minh và, “Bãi Vàng, Ðá Quý, Trầm Hương” của tác giả Nguyễn Trí. Cứ đọc ở đâu, nhắc đến “Trầm hương” là … Đọc tiếp Hạt muối chưa tan…

Làm nhẹ đi để bay lên

Một tâm thức và một thế giới huyễn mộng, một cõi tuyệt mù chữ nghĩa… mỗi mẩu truyện cực ngắn trong Tháp Kền Kền của Hoàng Long sẽ dẫn dắt mình băng qua những bãi sương hao trên mặt đất hoang vu, đến trước những cánh cửa tri thức ảo ảnh, rồi chính mình phải chọn việc đóng hoặc mở nó. Dù vậy, phía bên … Đọc tiếp Làm nhẹ đi để bay lên

Nguyễn Ðình Bổn, tự tại “giữa trần gian và địa ngục”

Ði không? Người đàn bà gần như lao ra sau câu mời mọc đúng điệu ấy. Ả đã quá lạnh, quá sợ hãi và quá thất vọng đến nỗi điều mà ả chờ đợi bây giờ không nhất thiết là những tờ giấy bạc mà chỉ đơn giản là một nơi nào đó có thể sưởi ấm, có thể ăn chút ít.Và ngay giờ đây, trong lúc tìm cách túm chặt lấy cái mà mình chờ đợi, ả vẫn cảm giác rằng nó … Đọc tiếp Nguyễn Ðình Bổn, tự tại “giữa trần gian và địa ngục”

Xuân… hai mươi năm ngoài viễn xứ!

Em ạ một năm giáp vòng anh đếm đủ ba trăm sáu mươi lăm ngày Xuân nên mảy may chẳng thiết Xuân trời huênh hoang Mai vàng Ðào thắm bánh Tét Chưng xanh hồng hồng xác pháo níu chân thon áo dài vải lụa dung dăng dung dẻ Anh thấy Xuân cười tươi đủ mười ngón tay anh mân mân đếm lên rồi lại đếm xuống … Đọc tiếp Xuân… hai mươi năm ngoài viễn xứ!

Uyên Nguyên: Bay vào vô tận nhất nguyên

  Niệm ma-ta một niệm Ơn phước gặp ma-người (tr.73) Nhiều người nói thơ Nguyễn Lương Vỵ khó đọc. Mà khó đọc thật! Từ Hòa Âm Huyết Âm Tinh Âm Thất Huyền Âm, thơ Vỵ là tiếng rống người-ma. Ma ở cõi sống nói tiếng của mình. Người nghe nhưng không thể hiểu. Không hiểu, sao vẫn thấy thấm tháp!? Câu thơ nay kiên khổ Lì … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Bay vào vô tận nhất nguyên

“Tôi ơi đừng tuyệt vọng”

Cuối năm khóc bạn, Thanh và Ngọc… 1. Trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, bạn chọn sự chết cho cả hai vợ chồng, như cách bảo vệ tình yêu, gia đình mà bạn chấp tưởng. Dù sao sự chọn lựa như vậy chưa bao giờ là một giải pháp tốt, và là điều dễ chịu cho người đi và ở. Mấy ngày liền, mình vẫn … Đọc tiếp “Tôi ơi đừng tuyệt vọng”

Yêu tôi nào phải, cái tôi riêng…!?

Buổi sáng đọc lại thơ Ngô Tịnh Yên, “Lãng Mãn Năm 2000”   Từ “gánh thơ qua những chợ đời,” rồi gánh đời trên đôi vai mỏng, Ngô Tịnh Yên đi tiếp hành trình thơ Lãng Mạn Năm 2000. Cõi thơ một mình viết xuống, con chữ đau theo nỗi cách lìa, như những giọt nước mắt chẻ ra muôn nhánh sông, trôi về những tàn … Đọc tiếp Yêu tôi nào phải, cái tôi riêng…!?

Tuồng chưa diễn trọn đã thay vai người…

1. Người dựng lên những tấn tuồng ta làm con rối giữa muôn mắt nhìn từng ngày thấm nỗi điêu linh thấy nhân gian chỉ một vòng loanh quanh giáp lại một vòng chúng sanh tuồng chưa diễn trọn đã thay vai người hôm qua bạn khóc cười tôi hôm nay tôi chợt ngậm ngùi bạn ta. Cười đi em cho hả hê để sau … Đọc tiếp Tuồng chưa diễn trọn đã thay vai người…

Nguyễn Tấn Cứ, chơi thơ lút cán đời mình…

Ðọc thơ Nguyễn Tấn Cứ đăng trên các diễn đàn Tiền Vệ, Da Màu, Văn Chương Việt   Như tiếng chát vỗ trên da thịt của gã say tình, thơ Nguyễn Tấn Cứ là thanh âm, ảnh chiếu đam mê của đời sống tục lụy, nhưng nhờ thơ, mà thơ mộng. Mưa mưa bạc bạc vàng vàng Xanh xanh biếc biếc một hàng cô đơn Hoa hoa lá … Đọc tiếp Nguyễn Tấn Cứ, chơi thơ lút cán đời mình…