Bóng Xuân nhạt nhòa…

1. Mùng Một Tết muốn trốn luôn ở nhà. Hơn nửa ngày bạn réo quá mới chịu ra đường. Bolsa nhiều chùa, đi hoài vẫn chưa thấy hết. Tao nhân mặc khách ùn ùn đổ về khiến đường xá tắt tị ở những ngõ ra vào. Kèn xe thúc hối, thay phiên nhau giật inh ỏi! Tết ở đây tất nhiên không thể giống Tết quê nhà, và … Đọc tiếp Bóng Xuân nhạt nhòa…

Cười: Phương tiện hóa duyên

Ngày Tết, phật tử sơ cơ lên chùa thấy tượng ông Phật ngồi cười toe toét. Bèn hỏi Sư: – Cõi đời này có thể cười mãi được chăng? Sư không trả lời, chỉ mỉm cười. Phật tử trong bụng vẫn không ưng, gặng hỏi mãi. Sư từ tốn: – Vậy ông có thể khóc mãi được không? Rồi cả hai phá lên cười. Ai … Đọc tiếp Cười: Phương tiện hóa duyên

Giving out, tình yêu tận hiến!

Vui chưa! thoạt đầu nghĩ Anh nói đùa, đổi Iphone 6 lấy tượng “An Nhiên”. Nhưng anh đùa một nửa, thiệt một nửa. Valentines anh tặng cho một cái Iphone 6, tâm vô vụ lợi:-) – Rồi nói thêm “anh cho em, còn em cho ai thì tùy” – Cám ơn Anh, đã hiểu và thương! Tình thương của Anh được nhân cộng, Iphone 6 đã tặng cho … Đọc tiếp Giving out, tình yêu tận hiến!

Sao vẫn để lòng nôn nả vô duyên!?

1. Hơn một tháng nay, mỗi ngày tôi phải đi và về bốn lượt trên xa lộ 405 trổ xuống downtown Long Beach chen chúc cộ xe. Công việc lâu nay vốn lúc nào cũng khiến mình nôn nả, nay lại càng nôn nả hơn, bởi thời gian ngồi sau tay lái choáng mất gần hai giờ đồng hồ, chưa kể kẹt xe vào giờ giao điểm. Ngày đã ngắn, cảm tưởng … Đọc tiếp Sao vẫn để lòng nôn nả vô duyên!?

Giữa cái xấu đang mạnh hơn, vẫn có điều tốt đẹp nhiều hơn…

Hình: Cụ Phan Thị Thê, 87 tuổi – người mẹ tử sĩ Hoàng Sa (trung sĩ Phạm Ngọc Đa) cuối cùng còn sống.  Chị Liễu Nguyễn ở xa gởi cho hai tấm ngân phiếu, một để thỉnh ít tác phẩm của tủ sách Hương Tích, tấm ngân phiếu $100 còn lại mua tập thơ “Nhìn từ xa… tổ quốc” của nhà thơ Nguyễn Duy, với lời nhắn yểm … Đọc tiếp Giữa cái xấu đang mạnh hơn, vẫn có điều tốt đẹp nhiều hơn…

Còn ai khóc cho tâm nguyện chưa tròn…?

Nhớ trưởng niên Tâm Hòa Ngô Mạnh Thu, và thương về anh chị em 2 miền GÐPT Quảng Ðức Nguyễn Vũ Hoàng Cương hứa từ hai tháng trước, khi nào sách và CD xong sẽ gởi tặng mình. Hôm nay nhận được, vui mừng khôn tả! Lật mấy trang ngâm nga lại vài nhạc khúc của Anh, chợt thấy mình nhớ và tiếc. Nhớ quá một thời áo Lam. Tiếc … Đọc tiếp Còn ai khóc cho tâm nguyện chưa tròn…?

Ấm lạnh quê người*

Vừa tới, Cô méc liền: – Tuần trước ổng mê man, nói sảng… Tôi thừa dịp ghẹo: – Thế chú có gọi tên bà khác không? Cô nói không. “Nhân lúc ổng mê, cô check điện thoại hết rồi….” Hahaha! Ác liệt thật! Chú nằm nhũng, cười hề hề. Cô nói thêm, “mê man vậy đó, nhưng khi tỉnh chẳng nhắc gì vợ con, chỉ nhắc … Đọc tiếp Ấm lạnh quê người*

Tôi biết dừng lại, lắng nghe… tôi…

1. Ngày hai buổi đi và về, tôi vẫn thấy người đàn ông trung niên đứng ở ngõ exit Long Beach trên xa lộ 405 North. Sáng sớm độ 8 giờ ông đã đứng ở đó. Chiều về, 6 giờ, ông cũng còn đứng ở đó. Vẻ mặt ông không đau khổ, nhưng phảng phất nét âu lo. Dưới chân gầm cầu xa lộ, tôi thấy tấm chăn … Đọc tiếp Tôi biết dừng lại, lắng nghe… tôi…

Tại sao “sắc mặt anh không tươi!?”

Thân gởi Tâm Hằng, nhân em nói “nhìn sắc mặt(anh) không tươi lắm”  Bịnh một phần, bận một phần, nhưng chính là chán! Viết đôi khi cũng chán! Những lúc không nghĩ ra đề tài mới để viết cũng cảm thấy chán! Nhưng chán kinh khủng là khi có rất nhiều đề tài mà không thể viết thành chữ nghĩa gì được. Ðó là những bản … Đọc tiếp Tại sao “sắc mặt anh không tươi!?”

Viết lúc đang sốt…

Một năm 365 ngày như cỗ máy xe chạy lâu đúng chu kỳ cũng cần thay nhớt thay timing belt và thay bánh mới. Vừa ra Giêng chúi nhủi vào trận cúm kinh niên. Trong cơn mê sảng thấy người con gái từ tranh Kwan bước ra trần truồng, mở chai rượu Osin mời mọc. Tôi hỏi nàng từ đâu đến? Nàng nói từ trong chuyện … Đọc tiếp Viết lúc đang sốt…

Buồn/vui xoay tuýt một ngày…

1. Kể chuyện xa xưa trước. Lễ Phật Đản ở chùa Huệ Quang năm nào cũng đông. Phật tử vân tập lễ bái nếu trể một chút phải đậu xe khá xa, rồi đi bộ lần về chùa. Hôm đó đang rảo bước, tôi nghe tiếng cô gái gọi giật ngược: “Anh, anh! Coi giùm em cái đít được chưa?” Giật mình quay lại, tôi … Đọc tiếp Buồn/vui xoay tuýt một ngày…

“Biết mà không nói có bất nhân – Nói mà không nói hết có bất nghĩa?”

Một người bạn ở Việt Nam nhắn cho tôi qua Facebook, đại khái những thể loại sách như Bên Thắng Cuộc của Huy Ðức, Ðèn Cù của Trần Ðĩnh hay, tương tự, vẫn có thể tìm được ở Việt Nam. Tất nhiên phần lớn là những bản sao. Bạn kể, tìm thì có chút khó khăn, nhưng giữ trong nhà là điều khó khăn hơn. … Đọc tiếp “Biết mà không nói có bất nhân – Nói mà không nói hết có bất nghĩa?”

Uyên Nguyên: Thương bè bạn, lay lắt một cuộc chơi…

Ở ngay lúc này, anh lại gởi mình một ca khúc mới vừa sáng tác, chỉ khiến mình ngồi ngơ ngẩn rất lâu, cổ họng đắng ngắt và hai mắt chực cay sè! Nhớ anh, nhớ luôn người bạn từ thuở thiếu niên thâm thiết nghĩa tình của anh nữa. Hẳn, bây giờ ở một cõi nào thi thoảng, mình vẫn mơ thấy rất thật, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thương bè bạn, lay lắt một cuộc chơi…

Happy New Year! Ừ thì cũng gọi là vui…

Tết (Tây) rồi, nói cái gì vui vui đi, ai cũng bảo vậy. Hầu như những bài viết trên Blog Uyên Nguyên, một năm qua, rầu rầu! Mà rầu thiệt! Ngẫm lại mình vui, cái vui chỉ thoáng chốc, còn nỗi buồn miên man bất tận mỗi khi nghĩ về nơi chốn quen, có người thân. Tôi nhớ bộ điệu của họa sĩ Trịnh Cung, đứng … Đọc tiếp Happy New Year! Ừ thì cũng gọi là vui…

Uyên Nguyên: Lạc chân xa, chợt nghe tiếng gọi gần…

  Một chút lòng dâng lên phương trượng Phổ Đà Sơn, Hòa thượng Thích Bổn Đạt, và thương về anh chị em lam viên Long Hoa (Pulau Bidong-Sungei Besi) hoan hỷ chuẩn bị 25 năm hội ngộ Tình Lam, 2015 1. Trong rất nhiều tập thơ của nhà thơ Luân Hoán, tôi vẫn thích nhất tập “Mời em lên ngựa.” Và giữa ba mươi mốt … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Lạc chân xa, chợt nghe tiếng gọi gần…

Yêu Ðạo mình và mến Ðạo người!

1. Anh và chị quen nhau, cùng ra trường sĩ quan quân y Hải Quân Hoa Kỳ, tham chiến tại Iraq. Ngày về chuẩn bị lễ cưới, gia đình chị từ Úc bay sang. Duyên cớ vì, anh nhất quyết giữ Ðạo mình, không theo đạo Hồi. Gia đình chị buồn lòng, đòi bãi hôn. Nhưng cách gì cũng không buồn bằng đôi trẻ! Từ đó anh sống … Đọc tiếp Yêu Ðạo mình và mến Ðạo người!

Món quà ý nghĩa trong Mùa Phép Giải Oan

Hôm post bài lên Facebook xong, vô ý xóa mất. Hôm sau đành post lại, rồi chờ mãi từng tiếng vọng. Mỗi buổi tối từ văn phòng lái xe về nhà, phố xá ngập ánh điện mừng ngày lễ lớn trong năm, mà lòng thì vẫn thấy cheo leo. Sáng 25 rủ Dũng đi thăm mộ vợ chồng Thanh – Ngọc, những mẩu tàn thuốc ai đốt để lại, … Đọc tiếp Món quà ý nghĩa trong Mùa Phép Giải Oan

Có phải mùa của Hy Vọng, đang tới?

Hình: Bé Hoàng Long 1. Tầm giờ này lại nhớ vợ chồng Thanh và Ngọc, tròn một năm ngày hai bạn đường đột tìm đến cái chết để mong giữ đời bên nhau, giữa lúc tuyệt vọng! 2. Hôm trước Thái Hoàng nhắn mình lúc nửa khuya, bảo ráng chờ thêm một giờ đồng hồ nữa. Tờ báo chuẩn bị mang đi in, nhưng anh em quyết định chờ … Đọc tiếp Có phải mùa của Hy Vọng, đang tới?