Xưa không chấp, nay cũng chẳng chấp…

1. Bạn hỏi tôi có đi Nhà Thờ không? Tôi trả lời có, thích nữa là đàng khác! Rồi hỏi thêm đi Nhà Thờ thấy gì? Tôi trả lời “thấy Phật.” 2. Ở giữa tòa soạn nhật báo Việt Báo có dựng một cây thông Mừng Noel, xung quanh trưng mấy ngọn bạch lạp, mỗi ngọn đều treo một hình mặt Phật. 3. Nhiều người hỏi tôi, Phật … Đọc tiếp Xưa không chấp, nay cũng chẳng chấp…

“Ðòi” chứ mắc gì phải “kiện”?

Anh Ðỗ Trung Quân viết một status trên tường facebook, ta thán! Chị Hồng chờ đợi sang ngày thứ chín, vẫn không thấy động tĩnh gì. Nhưng nếu không phải là chín ngày, thì có thật là ba năm như anh Lập nói!? Thật ra chín ngày hoặc ba năm chưa phải là nỗi lo, nhưng lo vì hệ thống hành pháp của nhà nước … Đọc tiếp “Ðòi” chứ mắc gì phải “kiện”?

Dám “can tội” và “nhận tội”, hỏi lòng còn mấy ai!?

Còn bốn ngày nữa Bọ về, giả dụ, theo tin đồn. Người ta đưa tin Bọ “nhận tội” và, “xin được khoan hồng.” Tôi không biết là Bọ có sợ bản án chưa phán xét của chế độ độc tài hay không? Nhưng chắc chắn còn có một thứ án chung thân khác nữa, dễ khiến mình chết ức một đời: Dư luận. Năm ngày … Đọc tiếp Dám “can tội” và “nhận tội”, hỏi lòng còn mấy ai!?

Duy Ngã Độc Tôn – 惟我獨尊

1. Mãi mê làm việc, nhác thấy đồng hồ còn vài phút là đúng 4:00 giờ chiều, biết đã trễ rồi, nên đành hủy cuộc hẹn khám bác sĩ. Tất nhiên ai chả biết là điều không nên, nhưng chừng mươi năm nay mình chẳng quan tâm đến việc khám sức khỏe định kỳ. Không phải sợ chết, mà kỳ thực sợ khi đi khám, … Đọc tiếp Duy Ngã Độc Tôn – 惟我獨尊

Tình đầy ắp như trăng tròn non cao

Ghi lại chút tình thâm Mươi mười năm trước, mình sống ở Gardena, thỉnh thoảng Anh Ngô Mạnh Thu từ Santa Ana “đột kích” lên thăm, chả thèm báo trước. Anh thường đứng ở đầu ngõ, gọi điện thoại để mình chạy ra, trao cho hộp bánh, hộp kẹo, có khi là một quyển sách, rồi về. Thuở ấy cầm những món quà nhỏ của … Đọc tiếp Tình đầy ắp như trăng tròn non cao

Sách luật “Công Lý”: Bi kịch, cười sao nỗi!?

Đến lúc này thì việc có vẻ sáng tỏ. Người ta truy ra nguồn gốc của tấm hình diễn viên hài kịch Công Lý được mang in trên bìa sách luật. Đầu tiên đây chỉ là sản phẩm chế tác photoshop của một thanh niên 23 tuổi ở Hà Nội, tạm viết tắt tên là NVL, đăng trên trang Vietdesigner.net cách đây hai năm. Nhưng theo NVL … Đọc tiếp Sách luật “Công Lý”: Bi kịch, cười sao nỗi!?

“Thiền sư Nhất Hạnh viên tịch,” công án “Truyền Thông Chánh Niệm”

1. Email thứ hai của bác Ðỗ Quý Toàn, tức nhà bình luận Ngô Nhân Dụng gởi cho tôi chiều hôm qua, báo tin Sư Ông đã hồi tỉnh. Cuối thư, bác còn dặn “Xin dè dặt không loan báo tin nào cả.” Chắc ít ai biết nhà thơ Ðỗ Quý Toàn, tức nhà bình luận Ngô Nhân Dụng còn có một bút hiệu khác … Đọc tiếp “Thiền sư Nhất Hạnh viên tịch,” công án “Truyền Thông Chánh Niệm”

Ngửa trời nghe tiếng than dộng ngược…

Sài Gòn Không Có Ðất, tác phẩm của nhà văn Nguyệt Lâm Sống xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ. Bìa: Uyên Nguyên   1. Tôi đọc tác phẩm của Chị kỹ hơn, sau khi có được ấn bản chính thức mang từ nhà in về: SÀI GÒN KHÔNG CÓ ÐẤT. Má đau đớn, quằn quại, tay chân má lạnh như người chết, Mỵ đưa … Đọc tiếp Ngửa trời nghe tiếng than dộng ngược…

Tiễn bạn về Quê…

Chở bạn ra phi trường, trên xe, mượn những câu chuyện thời sự kể cho qua hết con đường ngắn nhưng dài thượt nỗi buồn. Tiễn bạn về! Mấy mươi năm, tôi vẫn mang tâm trạng hiu quạnh mỗi khi có bạn sang thăm, rồi trở lại Việt Nam. Lòng tự hỏi, bạn về có vui không? Và tôi ở lại, có vui!? Tiễn bạn … Đọc tiếp Tiễn bạn về Quê…

Cái miếu ở Bataan: Linh quyền người chết và nhân quyền người sống

1. Hồi ở trại Sungei Pesi, Malaysia, sau giờ giới nghiêm, các lán trại của thuyền nhân tỵ nạn buộc phải tắt hết đèn, nên tôi hay trốn lên chùa Bồ Đề Lan Nhã Tự, nằm dưới bàn vong, đọc sách. Hồi đó không biết sợ, bởi quan niệm từ khi còn nhỏ Ngoại dạy, “ma chính là mình.” Bàn vong trong chùa là nơi … Đọc tiếp Cái miếu ở Bataan: Linh quyền người chết và nhân quyền người sống

Nghe đơn giản như đang giỡn mà, thiệt!

1. Mình không biết ai ở đây đã gặp trường hợp này rồi? Nhưng nguy thật! Hôm qua có anh đưa thư mang đến tận nhà một hộp lớn, ngoài lable rõ ràng là đề tên mình, địa chỉ của mình. Trong hộp lớn đựng hai cái hộp nhỏ. Trong hai cái hộp nhỏ khui ra là những món quà ti tí. Ti tí nhưng … Đọc tiếp Nghe đơn giản như đang giỡn mà, thiệt!

Từ “giải phóng thành đô, 1954” đến “giải phóng, 1975”

Với Bạch Xuân Phẻ, Phú Xuân và chị Trịnh Thanh Thủy Sacramento, CA, tháng 9, 2014 1. Hôm lên San Jose tiễn Anh Nguyễn Xuân Hoàng xong, ngày sau Bạch Xuân Phẻ đưa tôi và chị Trịnh Thanh Thủy xuống Scramento Downtown thăm đài tưởng niệm cựu quân nhân Hoa Kỳ tham chiến tại Việt Nam. Khác với nhiều nơi, tượng đài còn ghi khắc hình ảnh … Đọc tiếp Từ “giải phóng thành đô, 1954” đến “giải phóng, 1975”

Chờ nhau những tình cờ, sau…

1. Hôm qua, em gởi cho tôi một tin nhắn. Bye bye! Tôi vội vã hỏi han, nhưng bặt âm tín. Ðúng như em nói trong lời chia tay, em từ giã facebook… Qua màn ảnh ảo, dòng chữ em viết vội, tôi nghe thấu tiếng em buồn buồn. Tôi buồn lây! 2. Vài tuần qua công việc đa đoan, tôi vô tâm không để … Đọc tiếp Chờ nhau những tình cờ, sau…

Tuổi trẻ như kim cương*

Có cái chết ươm mầm sự sống, có đau thương thắp lửa mặt trời – Vũ Hoàng Chương Mấy ngày rồi, mặc dù nhiều người cho rằng khó có một “Thiên An Môn” tái diễn ở Hồng Kông. Mà cũng chẳng ai mong tình huống bi đát như vậy lại xảy ra một lần nữa trong thế giới loài người, dẫu xét từ góc độ của những người đấu … Đọc tiếp Tuổi trẻ như kim cương*

Ý chí Ðảng là một chuyện. Quần chúng thì sao?

Chung quanh sự kiện nhà sư Thích Thanh Cường (VN) 1. Ðịnh xếp lại bài viết này, viết dở dang hồi tuần trước, khi cuộc xuống đường bảo vệ nền dân chủ của hàng nghìn thanh niên sinh viên Hồng Kông bùng phát và ngày càng nóng sốt, khiến cho tất cả mọi người chú ý vào đó. Dù vậy, sự kiện “sư thầy đập hộp … Đọc tiếp Ý chí Ðảng là một chuyện. Quần chúng thì sao?

Thơ Ðặng Phú Phong: Chữ thật “đắc” khiến người sau khóc, mừng…

Cũng rời, rạc theo thơ “Nỗi buồn Tháng Bảy” của nhà văn Ðặng Phú Phong, Vô Tâm phát hành 2014 1. Lớn lên, già đi là lẽ tất yếu. Tháng Bảy trở nên, riêng tôi, gợi lại một nỗi buồn. Cái tôi hình thành, hiện diện, sau tiếng khóc òa. Từ đó tôi thành tôi, ngo ngoe, vòi vĩnh. 2. Ðọc “Nỗi Buồn Tháng Bảy,” tựa thi tập mới … Đọc tiếp Thơ Ðặng Phú Phong: Chữ thật “đắc” khiến người sau khóc, mừng…

Không cứ đẹp, “mát mẻ,” là hay!

Thật ra ý tưởng quảng cáo của Vietjet chỉ là sự vay mượn, hoặc tạm cho là trùng lập với một vài hãng hàng không tư nhân trên thế giới. Ví dụ điển hình và táo bạo nhất có thể tìm thấy nhờ google search là hãng Hooters Airline, Ryanair và Nok Air. Hàng trăm tấm ảnh lưu lại trên net, không chỉ “khiêu gợi” mà … Đọc tiếp Không cứ đẹp, “mát mẻ,” là hay!

Uyên Nguyên: Mất văn hóa là mất sạch!

1. Tôi vốn dễ dãi trong việc ăn bận, nhưng một hôm cô em gái mang ra ít quần áo mới, khoe: – Ðẹp không? – Không. – Ủa, em thấy đẹp mà? – Anh không thích! Nói xong, tôi hơi ngại! Chẳng hiểu lý do gì mà bỗng dưng mình trả lời nhanh nhẩu và cộc lốc như vậy. Mà thiệt, không phải vì … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Mất văn hóa là mất sạch!